LUẬT SƯ CÔNG NHÂN: "ĐÃ HY SINH PHẢI HY SINH ĐẾN CÙNG"


Ảnh Viet Herald

Luật sư Công Nhân: "Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng"

Source: VOA NEWS Vietnamese

Trà Mi

Hồi tháng 5 năm 2007, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tòa án ở Hà Nội kết án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế vì ‘tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’ và vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự

Nữ luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân, một nhà bất đồng chính kiến và cũng là một người tranh đấu đòi hỏi dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam, vừa mãn hạn tù sau bản án 3 năm về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi? Sau những gì trải nghiệm, ý chí, niềm tin, và sự khao khát về một nền dân chủ của cô gái 31 tuổi được nhiều người biết đến và ca ngợi như một “thiên thần trong bóng tối” giờ đây như thế nào? Đó là một số câu hỏi được đặt ra trong cuộc trao đổi hôm nay với người bạn trẻ từ Hà thành, Lê Thị Công Nhân.

Nghe luật sư Lê Thị Công Nhân tâm sự

Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu từ những tháng ngày trong trại giam. Công Nhân kể lại:

Công Nhân: Buồng giam của tôi trung bình có khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù thì quá tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là 2m, nhưng chiều ngang chỉ còn được 60cm, vai kề vai.

Trà Mi: Thế còn lịch sinh hoạt như thế nào ạ?

Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy. Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong buồng giam.

Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công việc gì?

Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi lợn, làm hàng mã, móc ren..v.v… Họ phân công tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.

Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?

Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, còn ở trại tạm giam Hoả Lò thì không làm những việc đó.

Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế nào chăng?

Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho mình xem TV. Họ cũng cho mình đọc sách báo. Cũng nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển kinh thánh để đọc.

Trà Mi: Cuốn kinh thánh đó là của gia đình chị chuyển vào hay là...

Công Nhân: Đây là cuốn kinh thánh mà Ủy ban Tôn giáo Hoa Kỳ họ vào gặp tôi khi tôi ở Hoả Lò, được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công an. Vì ông Hưởng dẫn họ vào nên tôi mới được giữ quyển kinh thánh. Và việc giữ lại quyển kinh thánh đó cũng là một cuộc tranh đấu. Họ cho phép tôi nhận trước mặt những người kia như là một trò hề. Khi tôi đem vào buồng giam thì họ lại không cho. Và đây cũng là một cuộc tranh luận rất căng thẳng. Từ Hoả Lò họ cho phép tôi dùng, nhưng khi tôi chuyển về trại giam ở Thanh Hoá thì họ thu luôn của tôi, dẫn đến việc tôi tiếp tục nhịn ăn vì họ thu kinh thánh của tôi. Trước khi chuyển trại 1 tuần, tôi đã nhịn ăn ở Hoả Lò, phản đối việc trại cho chúng tôi ăn quá bẩn thỉu. Nói về bẩn thỉu thì ô uế, hôi thối không thể tả được, vì nhà vệ sinh ở ngay chỗ nằm luôn. Khi vào đấy, tôi cảm thấy là địa ngục cũng không đến mức như vậy. Đây là vấn đề nhân quyền và tôi sẽ kể lại một cách chi tiết trong một dịp khác.

Trà Mi: Trong lúc chị bị giam, chị có biết những dư luận bên ngoài liên quan đến bản án của mình như thế nào không?

Công Nhân: Thông tin cơ bản nhất thì có, nhưng những tình tiết thì quả thật là không. Mẹ tôi lên thăm chỉ nói được sơ sơ ví dụ như anh Định bị bắt rồi, chẳng hạn vậy, chứ không thể nói được hơn. Nếu không, họ sẽ không cho gặp. Chúng tôi lại có những nguồn thông tin rất đặc biệt. Những người tù có quan hệ tốt với cán bộ do đút lót bằng tiền thường có những tờ báo bị cấm mang vào tù như báo An ninh hay báo Công an. Qua đó thì tôi cũng có biết, nhưng tất nhiên tôi phải có kỹ năng đọc báo của riêng tôi. Khi họ chửi một vấn đề gì đấy ghê gớm thì mình phải hiểu thêm một hướng ngược lại. Tôi luôn phải đọc báo theo kiểu hai bán cầu não phải hoạt động theo 2 hướng khác nhau.

Trà Mi: Những tờ báo đó là báo chính thống của nhà nước. Vì sao họ lại cấm không cho mang vào tù?

Công Nhân: Họ bảo sợ mình biết được những thông tin rồi lật cung, thông cung.

Trà Mi: Hồi nãy chị có chia sẻ là trong lúc chị bị giam có phái đoàn của Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ vào thăm. Ngoài ra, có những cuộc thăm viếng nào khác của các phái đoàn quốc tế không chị?

Công Nhân: Khi tôi chuyển ra trại Thanh Hoá, đại sứ Hoa Kỳ có đến gặp tôi.

Trà Mi: Cuộc gặp đó diễn ra trong bao lâu? Nội dung chính như thế nào?

Công Nhân: Trong 30 phút, hoàn toàn là những lời hỏi thăm hết sức thân tình. Tôi cảm thấy rất xúc động.

Trà Mi: Tin cho biết phía Hoa Kỳ có ngỏ ý can thiệp, đòi hỏi sự phóng thích cho chị bằng cách muốn đưa chị sang Mỹ tị nạn chính trị, nhưng chị đã từ chối. Điều này có đúng không ạ?

Công Nhân: Tôi biết điều đó qua công an vào tháng 6/2008. Ngài đại sứ Hoa Kỳ gặp tôi vào tháng 10. Từ tháng 6, công an vào thẩm vấn tôi trong trại 2 ngày liên tục. Họ có nói với tôi rằng: “Bây giờ Công Nhân có muốn đi nước ngoài không. Muốn đi thì nói một tiếng thôi, nhà nước sẽ tạo điều kiện hết sức, đưa thẳng luôn ra Nội Bài đi luôn. Bởi vì bên Mỹ họ nhận bảo lãnh cho em đấy.” Đến giờ phút này tôi chưa nghĩ đến việc đi tị nạn chính trị.

Trà Mi: Chị có thể cho biết lý do?

Công Nhân: Chúa an bài cho tôi một cuộc sống ở một nơi khác thì tôi sẽ vui mừng trong sự an bài đó, nhưng bây giờ tôi không cảm thấy điều đấy. Còn về mặt lý trí, tôi sẽ đi tị nạn chính trị khi nào mà cuộc sống của tôi bị chà đạp đến mức độ tôi không thể chịu đựng được nữa. Nhưng bây giờ thì tôi vẫn còn chịu đựng được. Cho nên tôi không hề nghĩ về chuyện đi tị nạn chính trị vào lúc này. Cái tự do quan trọng nhất là tự do trong tư tưởng, trong tâm hồn, thì tôi đã có. Ở Việt Nam bây giờ tôi không được tự do về mặt thân thể, về mặt đi lại. Những cái đó, tới thời điểm này tôi vẫn còn đang chịu đựng được.

Trà Mi: Đối với việc nhà nước Việt Nam đồng ý cho phép chị tự do sớm hơn thời hạn với điều kiện chị phải xuất ngoại, chị suy nghĩ gì về điều này?

Công Nhân: Tôi cảm thấy rằng cứ như họ tống được con nhỏ này đi thì thật là nhẹ nợ. Không có chuyện đó đâu, chưa đến, chưa đến lúc.

Trà Mi: Có nhiều ý kiến cho rằng “nước có quốc pháp, gia có gia uy”, nghĩa là công dân một nước phải tuân theo với điều kiện luật pháp của nước đó, nhất là đối với người luật sư am hiểu luật lệ thì chắc chắn phải hiểu điều đó hơn ai hết. Vì chị đi ngược lại với những điều pháp luật quy định nên mới gặp phải những điều không hay phải gánh chịu như vậy. Phản hồi của chị trước những ý kiến đó như thế nào?

Công Nhân: Tôi nghĩ rằng họ đang nói theo hướng nguỵ biện. Pháp luật là sự chính thức hoá những thoả thuận trên cơ sở những thoả ước bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhất, những hình thức đơn giản nhất để tạo thuận lợi cho mọi người trong xã hội được sống, làm việc, và tiến bộ. Họ bảo pháp luật của Việt Nam là như thế. Đúng. Họ quy định như vậy thật, nhưng cái đúng này không phải là cái “đúng chân lý” mà là cái “đúng sự kiện”, rằng có cái việc họ quy định như vậy. Chúng ta đừng nhầm lẫn các từ “đúng” ở đây. Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển? Tại sao nó sai mà được duy trì? Bởi vì không có người kịp phát hiện ra. Vậy khi có một người kịp phát hiện ra điều đó sai, người đó phải chuẩn bị tinh thần đối diện với một nhóm rất đông những người cho rằng anh ta đã sai, còn họ mới là đúng.

Trà Mi: Nhưng lập luận của nhà nước Việt Nam thì cho rằng mỗi nước có luật lệ riêng, đặc điểm riêng về văn hoá, bản sắc, cũng như luật lệ. Giả sử như ở Thái Lan có điều cấm không được xúc phạm nhà vua, thì ở Việt Nam có điều cấm không được tuyên truyền chống phá nhà nước. Phản hồi của chị ra sao?

Công Nhân: Nhà nước của họ không hoàn hảo, chúng tôi chống lại những điều không hoàn hảo đó, thì chúng tôi đúng. Như thế nào gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”?

Trà Mi: Giữa lúc chưa có sự rõ ràng đó, những người nào vi phạm, tức vượt qua lằn ranh cho phép ấy, sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ…

Công Nhân: Trường hợp của tôi cũng không hẳn là bất đắc dĩ. Tôi cố ý làm những việc này, tôi xác định trước tôi sẽ là nạn nhân. Tôi hoàn toàn biết. Tất nhiên là không thể biết cụ thể ngày giờ nào tôi sẽ bị bắt.

Trà Mi: Biết trước những điều không hay có thể xảy ra cho mình mà chị vẫn dấn thân vào. Điều gì đã khiến chị có một niềm tin mãnh liệt như vậy?

Công Nhân: Muốn phát triển tốt lên, cần phải thay đổi những cái gì xấu đang hiện diện. Mình đã xác định tranh đấu, mình phải xác định hy sinh. Đó là hệ quả tất yếu, nếu không đừng tranh đấu nữa. Đã xác định hy sinh thì phải hy sinh đến cùng. Chứ nếu hy sinh dang dở thì hy sinh để làm gì? Khi tư tưởng và tinh thần thông suốt thì hành vi của mình cũng sẽ chủ động hơn. Tôi bị tống vào tù nhưng tôi đã biết trước điều đó, và tôi chuẩn bị tinh thần và mọi thứ có thể để đối mặt với điều đó. Không còn cách nào khác.

Trà Mi: Những gì chị đã trải qua trong 3 năm qua cũng là một bài học trả giá cho những điều chị đã dấn thân. Sau 3 năm đó, chị đã nghiệm ra điều gì cho bản thân mình?

Công Nhân: 3 năm trong tù, tôi đã đọc kinh thánh trọn bộ. Trong tù, Chúa là người bạn của tôi, người thầy của tôi, và là người đồng đội của tôi. Khi tôi trở về, tôi nhận đựơc rất nhiều những lời ngợi khen, lời yêu thương, lời quý trọng, tôi cảm thấy choáng váng về điều đấy. Tôi thật sự cảm thấy là tôi chưa xứng đáng được như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống một cách dũng cảm hơn. Chính nhờ việc ở tù đấy đã củng cố hơn niềm tin của tôi vào sự đúng đắn của con đường mà tôi đã lựa chọn. Trứơc đây nó là một mũi tên, và bây giờ nó là một thành trì.

Trà Mi: Nếu có một người hỏi thăm chị Nhân rằng một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi. Chị sẽ trả lời như thế nào?

Công Nhân: Tôi có ước mơ trở thành một luật sư từ năm 8 tuổi sau khi xem một bộ phim. Đến năm 2003, tôi trở thành một luật sư thì cái cảm giác cực kỳ tuyệt vời. Bởi vì ước mơ của tôi bền bỉ, xuyên suốt, không hề thay đổi một lần nào. Nhưng bây giờ khi tôi ra tù, bị tước bằng luật sư, tôi cũng không cảm thấy nó nặng nề lắm. Tôi nhớ về nó như một kỷ niệm đẹp vậy.

Trà Mi: Một ước mơ chị đã vun đắp trong lòng mình từ thuở bé. Nay, sau 3 năm bước ra khỏi trại giam, nó cũng đã tuột mất khỏi tầm tay của chị. Chị hình dung con đường trước mắt của mình ra sao, về tương lai, về sự nghiệp, về lý tưởng của mình?

Công Nhân: Chắc chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh vì lý tưởng của tôi. Tôi cảm thấy vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ, và có ích khi tôi sống theo con đường đó. Tôi nghĩ không bất kỳ một lý do gì có thể làm tôi từ bỏ. Còn cụ thể như thế nào, quả thật, tôi cũng chưa thể nào trả lời được. Vào trong tù, có một điều nữa tôi giác ngộ thấm thía rằng cộng sản chẳng sợ gì cả, ngoài nói thật. Bạn hãy nghĩ mà xem, nói thật không hề khó, nếu bạn có can đảm. Nó chỉ là một ranh giới thôi, bạn hãy bước qua.

Trà Mi: Gần đây ở Việt Nam, một số nhà bất đồng chính kiến gặp rắc rối có liên quan nhiều đến nghề luật. Mình nên hiểu việc này như thế nào, thưa chị?

Công Nhân: Tôi nghĩ đây là điều tất yếu, một dấu hiệu rất đáng mừng cho giới luật ở Việt Nam. Chúng tôi làm về pháp luật, chẳng có ngành nghề nào có thể gần gũi hơn, hiểu biết hơn về chính trị như những người làm luật.

Trà Mi: Đối với những người trẻ biết đến một chị Công Nhân qua báo chí nhà nước và những người biết đến Công Nhân qua các chiến dịch ủng hộ, vận động, bảo vệ dân chủ-nhân quyền, chị sẽ nói gì?

Công Nhân: Tôi không ngờ rằng tôi lại được nhiều đến như vậy. Sau những sự việc này, có những người bạn ở khắp 5 châu-4 biển thương yêu tôi một cách chân thành, quý trọng tôi một cách sâu sắc. Tôi cần phải cố gắng thật nhiều hơn nữa để xứng đáng với điều đó. Tôi rất thích thanh niên bởi vì tôi là một thanh niên. Đó là một lý do. Lý do thứ hai, tôi luôn hiểu rằng Đông-Tây, kim-cổ ai cũng nói rằng quãng đời thanh niên là quãng đời tươi đẹp nhất. Đấy là ở sự nhiệt tình và thể hiện bản thân mình. Nếu các bạn để quãng đời đó của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo thì bạn sẽ ân hận suốt cuộc đời. Sự không nhạt nhẽo nhất mà các bạn có thể có được liên quan đến tất cả những người khác. Chính trị là cái liên kết tất cả mọi người với nhau để ai cũng có thể hoạt động một cách tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nếu như bạn tham gia vào chính trị thì bạn sẽ thấy thú vị vô cùng và vô cùng.

Trà Mi: Một lần nữa xin chân thành cảm ơn chị Công Nhân đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. Xin chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất trong thời gian sắp tới.

Tạp chí Thanh Niên của đài VOA sẽ trở lại cùng các bạn trong một câu chuyện mới vào tối thứ ba tuần sau. Trà Mi kính chào tạm biệt quý vị.

CHÚC MỪNG LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN

CHÚC MNG LUT SƯ LÊ TH CÔNG NHÂN
ĐƯC RA KHI NHÀ TÙ NH Đ VÀO NHÀ TÙ LN CA CNG SN!

DIỄN ÐÀN ÁI HỮU NINH THUẬN

LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN VỀ NHÀ SAU KHI MÃN HẠN TÙ BA NĂM

Thanh Phương - RFI

Hôm nay, nhà bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân đã về nhà sau khi mãn hạn tù ba năm với tội danh '' tuyên truyền chống Nhà nước''. Tuy nhiên, cuộc trở về đã không diễn ra như ý muốn của gia đình.

Theo lời bà Trần Thị Lệ, mẹ của Lê Thị Công Nhân, bà đã đến trại giam số 5 ở Thanh Hóa từ sáng sớm với hy vọng sẽ được đón con ngay từ cửa nhà tù. Nhưng sau khi ngồi chờ khoảng hai tiếng đồng hồ, bà mới được ban quản lý trại giam thông báo là Lê Thị Công Nhân đã được công an chở thẳng về nhà.

Khi bà Trần Thị Lệ quay trở về nhà thì vẫn chưa thấy con vì mãi đến 5 giờ chiều luật sư Lê Thị Công Nhân mới được đưa về đến nhà. Theo lờI bà Trần Thị lệ, do mệt mõi vì đường xa và có lẽ do xúc động, căng thẳng, Lê Thị Công Nhân đã xỉu khi về đến đầu ngõ và nay đang nằm tịnh dưỡng ở nhà.

Nghe LS Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi ra tù


Xin nhắc lại là sau khi mãn hạn tù, luật sư Lê Thị Công Nhân còn bị quản thúc tại gia trong 3 năm. Còn đồng nghiệp của cô là luật sư Nguyễn Văn Đài hiện vẫn tiếp tục thọ án tù 4 năm tù và ba năm quản chế với cùng tộI danh '' tuyên truyền chống Nhà nước''. Hai người đã bị đem ra xử vào năm 2007.

Vào đầu tháng 2 vừa qua, hai tổ chức Quan sát quốc tế các luật sư và Liên hiệp quốc tế các luật sư đã tổ chức họp báo ở Paris tại một phòng họp ở Quốc hộI Pháp để đánh động dư luận về tình trạng vi phạm quyền của các luật sư ở Việt Nam và đặc biệt là về tình trạng giam cầm những luật sư như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài và Lê Công Định.

Nói Chuyện Với Luật Sư Lê Thị Công Nhân - ngày 6 tháng 03 2010



LÊ THỊ CÔNG NHÂN ( vietnamexodus.org)



Nghe lại lời tâm huyết của Lê Thị Công Nhân trước khi bị bắt vào tù cộng sản.

PHIM TÌM HIỂU VỀ TRÁI ĐẤT: AMAZING EARTH & TECTONICS

LƯỚT WEB VỚI TỐC ĐỘ ÁNH SÁNG - SURF THE WEB AT SPEED OF LIGHT


MIT researchers have demonstrated the first laser built from germanium that can emit wavelengths of light useful for optical communications - (Christine Daniloff for MIT)

Các nhà nghiên cứu của MIT lần đầu tiên đã biểu diễn việc bắn ra tia laser từ germanium, có thể ứng dụng trong kỹ thuật truyền thông quang học, trong đó có việc làm ra những con chip điện tử vận hành với tốc độ ánh sáng, trong điều kiện nhiệt độ bình thường, mà không cần phải dùng đến hệ thống giảm nhiệt phức tạp rất tốn kém để hạ nhiệt xuống dưới 123 Kelvin ( −150 °C, −238 °F ). Tuy nhiên từ nay cho đến ngày các dụng cụ laser quang học làm bằng germanium được bán ra thị trường có thể phải cần thêm nhiều năm nữa.

Lướt web với tốc độ ánh sáng
Surf the Web at the Speed of Light

By ERIC BLAND - ABC NEWS/Technology
March 6, 2010
Lee Rainie, of the Pew Internet Project, talks about his study's latest findings

Light-speed computing is one step closer to reality.

Scientists from the Massachusetts Institute of Technology have created a new infrared laser made from germanium that operates at room temperature.

The research removes the cryogenic cooling systems previously needed for infrared lasers and could lead to powerful computer chips that operate at the speed of light.

"Using a germanium laser as a light source, you could communicate at very high data rates at very low power," said Jurgen Michel of the Massachusetts Institute of Technology, who developed the new germanium laser. "Eventually you could have the computing power of today's supercomputers inside a laptop."

The creation of a new laser, even one based on germanium, is not newsworthy; more than 15,000 different lasers, some of which use germanium, have been created since the 1950s. What makes this particular germanium laser unique is that it creates an infrared beam at room temperature.

Until now infrared germanium lasers required expensive cryogenic cooling systems to operate. The new germanium laser operates at room temperature.

Laser Could Lead to Computer Chips That Operate at Speed of Light

Light-Speed Laser Is Still Years Away

To create the germanium laser, the scientists take a six-inch, silvery-gray disk of silicon and spray it with a thin film of germanium. These same disks are actually used to produce chips in today's computers.

An electrically powered, room-temperature, infrared laser for laptop computers is still years away, however, cautioned Michel. If and when those laptops do arrive, they will be powerful -- more powerful in fact than even today's supercomputers.

The battery that powers the laptop won't necessarily last any longer, but the power it does hold will make calculations orders of magnitude faster than today.

"We can't keep doing what we are currently doing," said Tom Koch, a scientist at Lehigh University who was familiar with the work but not directly involved with it.

"We need high-density, low-power solutions," said Koch. Computer chips are constantly getting smaller and smaller, but they are approaching the fundamental limits of electron-based computing. Light-based computing is one option to improve the speed and power of computers.

Germanium-Based Optical Computing Is Especially Attractive

Germanium-based optical computing is an especially attractive material for optical computing because it wouldn't require any change to the existing computer chip industry, Koch said. The same machines that use silicon could also use germanium to make future chips.

Despite germanium's advantages, Koch agreed with Michel that years will pass before any consumer devices are made with germanium. Scientifically, however, "this is a really nice result," said Koch.

People have tried to use germanium for an infrared laser for decades without success. The fact that the MIT scientists got the laser working at all is quite impressive, said Koch.

*********************************************************************


Lasers made of silicon-compatible material could bring optical data transmission onto computer chips - Image: David Freund/iStockphoto

FIRST GERMANIUM LASER

BY Neil Savage // February 2010
http://spectrum.ieee.org/semiconductors/optoelectronics/first-germanium-laser

10 February 2010—A laser made of germanium may open the door to optical interconnects on computer chips that have multiple processing cores, say researchers at MIT, who recently demonstrated such a laser.

The group, led by Jurgen Michel, a research scientist at MIT’s Microphotonics Center, achieved low-level lasing at room temperature with a laser built from layers of germanium grown on a silicon wafer and powered by pulses from a separate laser. The paper is set to be published soon in Optics Letters.

Michel envisions using such a laser to make an optical bus, which would carry data around a multicore microprocessor. On a chip with 64 cores, such a system could have 40 times the power efficiency of traditional wire connections, he estimates. And in the next few years, chips with hundreds of cores are expected to make the concept even more useful. Another approach to such a system involves bonding lasers that are made of compound semiconductors and built separately onto silicon chips, but that could prove too costly and error prone for mass production. Germanium is already used in silicon manufacturing processes, and growing a laser directly on a chip should be vastly more efficient, Michel says.

Germanium, like silicon, is an elemental semiconductor that doesn’t easily emit light, because it has an indirect band gap. So when electrons within the germanium are excited by an outside energy source, such as a laser, and then drop back to a lower-energy state, they emit the excess energy as heat rather than light. To get the material to produce photons instead, the researchers had to alter the germanium to achieve a direct band gap.

“Luckily with germanium, the difference between the direct and the indirect band gap in terms of energy is not that great,” Michel says.

The researchers used two tricks to make up that difference. First they doped the germanium with phosphorus. The electrons in the phosphorus occupy the lower-energy state so that it’s no longer available to excited electrons, which instead drop to the direct band-gap energy. ”We filled the indirect band gap so much that the electrons would spill into the direct band gap,” Michel says.

The team doped the germanium with 1019 atoms of phosphorus per cubic centimeter. Michel says they need to increase that to at least 5 x 1019 to get about 10 times as much light out of the laser and thus make it practical. At the high temperatures used to make the laser, phosphorus tends to leak out faster than the researchers can put it in, so such an increase will require changes to their doping methods.

Increasing the doping will also produce a wider range of laser wavelengths. In the experiment, the team saw light from 1590 to 1610 nanometers, but with more doping that could become 1500 to 1620 nm. Silicon is transparent at those wavelengths, so the same material used to build circuits could also build waveguides to route the light around a chip.

The team also reduced the difference between the two energy states by putting mechanical strain on the germanium. They built the device by depositing a silicon oxide on a silicon chip, with a 1.6-micrometer-wide trench in the oxide; then they grew the germanium in the trench at about 600 °C. They annealed the device at 850 °C. Because silicon and germanium shrink at different rates as they cool from the annealing temperature, the process stretched the germanium so that its atoms were farther apart.

“The key issue for applications is whether an electrically pumped laser can be made,” says Philippe Fauchet, a professor at the University of Rochester’s Institute of Optics, who calls the work “really important.” Using electricity instead of another laser to power the device is necessary to make the laser practical for on-chip use.

It will also need to emit light in a continuous wave instead of in pulses, as it does now. Michel says there appears to be a clear path to reaching those goals, though he expects it to take at least a couple of years.

About the Author

Neil Savage writes about optoelectronics and other technology from Lowell, Mass. In January 2010 he reported on a new way to get silicon to emit light by using plasmonic waveguides.

NỔ SÚNG TẠI GA TÀU ĐIỆN NGẦM TỚI NGŨ GIÁC ĐÀI, HUNG THỦ ĐÃ CHẾT VÌ TRÚNG ĐẠN


Chỉ huy trưởng cảnh sát Ngũ Giác Đài Richard Keevill đang nói chuyện với báo chí về vụ nổ súng hôm Thứ Năm, 4 tháng 3/2010 - Ảnh AP

Nổ súng tại ga tàu tàu điện ngầm tới Ngũ Giác Đài
Source: AP, CNN, Dân Trí

Một tay súng tối qua đã xả đạn liên tiếp và đã có một cuộc đọ súng tại lối cửa đông đúc dẫn từ ga tàu điện ngầm tới khuôn viên Ngũ Giác Đài, khiến 2 cảnh sát bị thương.


Hung thủ được đưa lên xe cứu thương tại khu vực diễn ra vụ nổ súng.

Giới chức thẩm quyền cho biết tay súng sau đó đã bị cảnh sát bắn trọng thương. Tất cả ba người đã được đưa vào bệnh viện. Hung thủ bị bắn trúng đầu và đã chết sau khi đưa đến bệnh viện, còn 2 cảnh sát viên thì vết thương không nguy hiểm đến tính mạng.



Kẻ tình nghi đã bước vào cửa lúc 6h40 chiều tối ngày 4/3 giờ địa phương (khoảng 6h40 sáng giờ Hà Nội) thản nhiên rút súng trong túi ra, và bắt đầu xả đạn. Y đã bắn trúng hai cảnh sát viên. Các nhân viên cảnh sát khác sau đó bắn trả lại.


Các con đường xung quanh hiện trường bị phong tỏa.

Vụ việc kéo dài một tiếng đồng hồ và xảy ra ngay bên ngoài một tòa nhà được bảo vệ nghiêm ngặt của Ngũ Giác Đài, nhưng lại gần với khu vực đông người lên xuống tàu.



Hung thủ tên là John Patrick Bedell, 36 tuổi, ngụ tại Hollister, California. Y trang bị đầy đủ, gồm 2 khẩu súng ngắn bán tự động 9 ly với nhiều băng đạn, ngoài ra còn một số đạn chứa trong xe của y được đậu trong khu để xe, sau đó đã được cảnh sát tìm thấy. Theo chỉ huy trưởng cảnh sát, Richard Keevill thì hiện chưa tìm thấy mối liên kết nào giữa hung thủ với quân khủng bố, có vẻ như y hành động đơn độc.


Toàn cảnh Ngũ Giác Đài, Bộ Quốc phòng Mỹ.

Ga tàu điện ngầm nằm ngay bên cạnh tòa nhà Ngũ Giác Đài này. Kể từ khi được thiết kế lại sau vụ tấn công khủng bố 11/9, những người đi tàu không được lên xuống trực tiếp từ ga vào tòa nhà nữa. Họ phải đi thang cuốn dài lên mặt đất, rồi sau đó qua một khu kiểm soát an ninh ở bên ngoài cửa của tòa nhà, trước khi tiếp tục bị kiểm soát qua nhiều tầng an ninh nữa. Ngũ Giác Đài rộng lớn được đan chéo bằng 10 hành lang chính.



Ngay sau vụ việc, tất cả các cửa ra vào của Ngũ Giác Đài được bảo vệ nghiêm ngặt. Nhưng sau đó cửa đã được mở trở lại, ngoại trừ lối ra vào từ ga tàu, phát ngôn nhân Ngũ Giác Đài Bryan Whitman cho hay.

by aihuuninhthuan
03/05/10. 07:28:45 am. 726 words, 59 views. Categories: Thiên hạ sự, Tin tức ðó ðây, Liên kết blogs, Vòng quanh thế giới , Leave a comment »

NHỮNG ÐOẠN PHIM TUYỆT VỜI

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ... 101 >>