Archives for: March 2009
LỜI KÊU GỌI MỘT THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA ĐỂ CHỐNG LẠI VIỆC LẤY VÀNG DÂN TỘC ĐỔI NHÔM NƯỚC NGOÀI

Ảnh: Trắng Đen online
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN HÓA ĐẠO
Thanh Minh Thiền Viện
90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP Saigon
****************************************************************
Phật lịch 2552
Số 03 /VHĐ/VT
LỜI KÊU GỌI MỘT THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA
để chống việc lấy Vàng dân tộc đổi Nhôm nước ngoài
Bất chấp những lời báo động hiểm nguy của các chuyên gia, trí thức về việc khai thác quặng bô-xit ở Tây nguyên, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn một mực tiến hành việc lựa chọn nhà thầu Trung quốc vào Tây nguyên khi khẳng định: "Khai thác bô-xít Tây nguyên là chủ trương của Đảng nêu trong Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X", nghĩa là từ năm 2006.
Toàn dân thông qua ý kiến của các giới chuyên gia, trí thức, học giả đưa lên báo chí, truyền thông, Internet đều báo động rằng khai thác bô-xít sẽ hủy diệt mầu xanh rừng Tây nguyên, làm thay đổi thổ nhưỡng của vùng đất đỏ bazan, làm tăng thêm nguy cơ về hạn hán kéo dài, lũ ống, lũ quét sẽ xẩy ra nhiều hơn, đồng thời ô nhiễm nghiêm trọng nguồn nước ngọt để phát triển kinh tế cho các tỉnh vùng hạ lưu ở miền Nam Trung bộ, Đồng Nai, Bình Dương, thành phố Saigon. Từ nghìn xưa, mầu xanh rừng Tây nguyên bảo vệ cho việc tích trữ nước trong lòng đất, lọc không khí và điều hòa nhiệt độ toàn vùng. Phá hủy mầu xanh còn là phá hủy nghiêm trọng không những cảnh quan mà sắc thái văn hóa và quyền sống của hàng chục dân tộc ít người trên vùng cao.
Không là kim loại chiến lược
Theo các báo cáo khoa học thì quặng bô-xít để sản xuất nhôm không là kim loại chiến lược. Giá trị kinh tế của nhôm không cao hơn việc trồng cây công nghiệp ở Tây nguyên. Bô-xít là tài nguyên khoáng sản có hạn, không tái sinh. Còn cây công nghiệp là nguồn tài nguyên vô hạn và có tái sinh. Ấy là chưa nói đến công nghệ lạc hậu khai thác quặng bô-xít chỉ có ở Trung quốc là công nghệ "ướt", trong khi các quốc gia tiên tiến đã chuyển công nghệ "ướt" sang công nghệ "khô" trong việc thải bùn đỏ, là nguy cơ gây đại nạn sinh thái cho Tây nguyên, miền Nam Trung bộ và đồng bằng sông Cửu Long.
Bức thư ngỏ mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết từ năm 1980 Đảng và nhà nước đã đề nghị khối COMECON, tức khối kinh tế cộng sản Liên xô và Đông Âu, khai thác quặng bô-xít Tây nguyên. Nhưng theo thư ông Giáp thì "khối COMECON đã khuyến nghị Chính phủ ta không nên khai thác bô-xít trên Tây nguyên do những nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được đối với dân cư tại chỗ mà còn cả dân cư và vùng đồng bằng Nam Trung bộ".
Nguy hại môi sinh
Vì tính chất nguy hại sinh thái và cư dân quanh vùng khai thác bô-xít mà Cục bảo vệ môi trường quốc gia Trung quốc đã đóng cửa 100 mỏ bô-xít trên lãnh thổ Trung quốc từ năm 2004 đến 2008. Tại Ấn độ năm 2004 đã có một phong trào quần chúng lớn rộng nổi dậy biểu tình chống việc khai thác bô-xít tại bang Orissa trên diện tích 1000 hecta làm nguy hại 60.000 cư dân.
Tại Việt Nam hiện nay, chỉ nói đến một cứ điểm Đắk Nông ở phía cực nam Tây nguyên hiện đang có 7 mỏ khai thác bô-xít, tất thấy ngay nguy cơ sa mạc hóa - "bùn đỏ hóa mầu xanh" trên 6000 quả đồi với hàng trăm con suối trên một diện tích 600.000 hecta, nơi cư ngụ 29 dân tộc ít người, chủ yếu là cư dân bản địa người M'Nông. Để khai thác 5,4 tỉ tấn quặng thô bô-xít ở Đắk Nông thì chất thải bùn đỏ sẽ phủ lấp hàng nghìn buôn làng: khi ta biết rằng để có 1 tấn nhôm cần khai thác 4 tấn quặng bô-xít và thải ra môi trường 3 tấn bùn đỏ!
Nguy cơ mất nước bắt đầu
Lần này không chỉ Bắc thuộc Một Nghìn Năm, mà là Ba Nghìn Năm hay lâu hơn nữa khi lãnh đạo Nước Nhà không là Lý Thái Tổ, Trần Nhân Tông, Lê Thái Tổ, mà là một chính quyền ly khai dân, lệ thuộc nước ngoài, từ ý thức hệ đến cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước, làm đảo lộn xã hội và nhân văn Việt Nam.
Trước là chận đứng việc lấy Vàng, tức dân tộc, đổi lấy Nhôm ngoại quốc. Sau là bảo vệ sự Vẹn toàn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.
Lời kêu gọi khẩn thiết
Nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi kêu gọi người Việt trong ngoài nước hãy tỏ thái độ trước nguy cơ hủy hoại mầu xanh Tây nguyên và đời sống của người Việt cùng như hàng chục dân tộc ít người trong việc khai thác quặng bô-xít không thông qua nghiên cứu khoa học và kinh tế, mà chỉ vụ vào sự lệ thuộc Bắc phương.
Báo động công luận thế giới.
Kính xin người Việt nước ngoài khẩn cấp báo động công luận thế giới về đại nạn sinh thái Tây nguyên, và nguy cơ nối giáo Bắc Kinh trấn đóng yết hầu chiến lược vùng ba biên giới.
Bất tuân dân sự
Kính xin người Việt trong nước hãy tỏ thái độ bằng cuộc biểu dương BẤT TUÂN DÂN SỰ trong suốt tháng 5 kể từ ngày Lễ Lao động 1.5 sắp tới.
Tất cả Bất Tuân Dân Sự - Biểu Tình Tại Gia
Sống dưới chế độ độc tài, công an trị, người dân đã mất quyền biểu tình công cộng nói lên ngưỡng vọng thiết tha suốt 54 năm tại miền Bắc và 34 năm qua tại miền Nam, thì nay hãy BIỂU TÌNH TẠI GIA như một thái độ Bất tuân dân sự: Nông dân không ra đồng, Công nhân không đến xưởng, Thương gia, Tiểu thương không đến chợ, Sinh viên, học sinh không đến trường. Chúng ta có một tháng Tư để chuẩn bị lương thực cho gia đình nhằm thực hiện tháng Năm BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA để đòi hỏi ba yêu sách sau đây:
Yêu cầu 1: Nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa
1. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam cấp tốc nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa của mình theoCông Ước Liên Hiệp Quốc Về Luật Biển cho Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS)trước ngày quy định của LHQ, là ngày 13 tháng 5 năm 2009, để bảo vệ quyền lợi và lãnh hải tổ quốc.
Nếu Đảng và Nhà nước vẫn làm ngơ trước quyền lợi của tổ quốc, thì xin các Cộng đồng Người Việt hải ngoại cấp tốc thành lập Ủy ban Bảo vệ Lãnh hải Việt Nam, thu tập hồ sơ, vận động quốc tế và can thiệp trực tiếp đến Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) để bảo vệ quê hương...
Yêu cầu 2: Công bố hai bản hiệp ước biên giới
2. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam công bố toàn bộ nội dung hai bản Hiệp ước Biên giới trên đất liền và trên biển ký kết giữa Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1999 và 2000, kèm theo các bản đồ là bộ phận cấu thành không thể tách rời của Hiệp ước, để toàn dân được biết sự toàn vẹn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng.
Yêu cầu 3: Triệu tập Đại Hội toàn dân chận đứng khai thác Bô Xít
3. Yêu cầu Nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại hội đại biểu toàn dân bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự cùng đại biểu các thành phần dân tộc bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước để cùng nhau thống nhất ý kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xít ở Tây nguyên.
Tháng 5 là tháng Bất Tuân Dân Sự - Biểu Tình Tại Gia
Tháng Năm BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA sẽ là thái độ dũng cảm nói lên mối ưu tư Bảo vệ sinh thái và Vẹn toàn lãnh thổ của toàn dân trong giai đoạn cấp cứu của lịch sử. Dân chủ là Tiếng Nói, một tiếng nói đối thoại và tranh luận khi quê hương nguy biến để tiến tới giải pháp cứu nguy dân tộc. Nay là cơ hội và thời điểm sinh tử để Tiếng Nói cất lên thông qua một tháng BIỀU TÌNH TẠI GIA.
Kính xin đồng bào tiếp tay phổ biến và hưởng ứng.
Kính xin đồng bào các giới trong nước hưởng ứng THÁNG BIỂU TÌNH TẠI GIA trong suốt tháng 5.2009, và đồng bào các giới ở hải ngoại hưởng ứng bằng việc không về du lịch và không gửi tiền về Việt Nam trong suốt tháng Năm 2009, ngoại trừ những trường hợp riêng tư khẩn cấp hay bất khả.
Kính xin các cơ quan truyền thông, báo chí giúp đỡ chuyển vận Lời kêu gọi này của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến các giới đồng bào trong và ngoài nước.
Thanh Minh Thiền viện
Saigon ngày 29.3.2009
Xử lý Thường vụ Viện Tăng thống
Kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo
(ấn ký)
Sa môn Thích Quảng Độ
03/31/09. 10:02:16 am. 2600 words, 186 views. Categories: Tổ quốc dấu yêu, Nối vòng tay lớn, Thông báo, Lịch sử và ðịa dư Việt Nam, Xã hội và nhân văn ,
THRIFTY SHOPPERS 'SOLD!' ON GROCERY AUCTIONS - BIDDERS ARE WILLING TO TAKE SOME FOOD THAT IS PAST ITS SELL-BY DATE

Runner Janet Cool displays frozen meet during the grocery auction in Dallas, Pa. - Matt Rourke / AP
Thrifty shoppers ‘Sold!’ on grocery auctions - Bidders are willing to take some food that is past its sell-by date.
Source: AP, MSNBC
DALLAS, Pa. - Out of toilet paper? Need to pick up a few things for dinner? Take a number and start bidding.
Many bargain hunters these days are trading supermarket aisles for the auction circuit in search of deep discounts on everything from cereal to spare ribs. Past the sell-by date? Bidders are happy to ignore that detail if they're getting a good deal.
As consumers seek relief from the recession and spiraling food prices, grocery auctions are gaining in popularity as an easy way to cut costs. The sales operate like regular auctions, but with bidders vying for dry goods and frozen foods instead of antiques and collectibles. Some auctioneers even accept food stamps.
When Kirk Williams held his first grocery auction in rural Pennsylvania last month, nearly 300 people showed up. Astonished by the turnout, he's scheduling auctions at locations throughout northeastern Pennsylvania.
"Right now, people don't have a lot of spare pocket change," said Williams, 50, operator of Col. Kirk's Auction Gallery near Bloomsburg, Pa. "They're looking to save money."
Rich Harris, 28, who was recently laid off from his welding job, showed up at Williams' auction in Dallas earlier this month looking for meat for his freezer and snacks for his kids. With his wife pregnant with their third child, "I'm basically trying to expand my dollar right now," he said. "The deals, they seem to be fairly good."
Grocery sales make sense for auctioneers, too. Sales of baseball cards, estate jewelry and other auction staples have "fallen off a cliff," Williams said. He hopes to average about $12,000 in sales per auction, which would net him a profit of about $1,000.
The popularity of the auctions — which sell leftover or damaged goods from supermarkets, distribution centers and restaurant suppliers — comes at a time when people are stretching their grocery budgets by using more coupons, buying inferior cuts of meat, and choosing store brands over national brands.
The economic downturn, paired with the worst food inflation in nearly 20 years (grocery prices spiked in 2008 before easing in January and February), has caused a "seismic shift" in consumer behavior, said Brian Todd, president of The Food Institute, an industry information service.
"Food is one area where they can save," he said.
The increased interest has fueled growth in the auctions, which can be found in at least nine states from Oklahoma to New York.
Banana Box Wholesale Grocery, a Kutztown, Pa.-based food brokerage that supplies salvage grocery stores around the nation, has seen a marked increase in calls from auctioneers getting into the food business, said manager Greg Martin.
At Steve Schleeter's grocery auction in St. Mary, Ohio — where attendance has swelled in recent months — some regulars have told him they now do most of their shopping at the auction and only go to the store for milk and lunch meat. He estimates his customers can knock 50 percent off their grocery bills.
Cherish Francik, 42, who works for the Social Security Administration, said she wouldn't have been caught dead at a grocery auction or even a discount food store a few months ago. But the tough economy has turned her into a tightwad.
Now she brags to her co-workers about her frugality.
"Most of my life, I've been a brand-name shopper. It was a quick change for me, a real quick change," said Francik, whose haul from the Williams auction included trail mix, honey-barbecue chicken nuggets and a spiral-cut ham. "I guess it's sort of a thrill now to find something that tastes good and is the right price."
'Anybody else on the cheese curls?'
Inside the auction hall in Dallas, a small town north of Wilkes-Barre, Pa., Williams uses a singsong, rapid-fire delivery to sell everything from frozen broccoli (six boxes for $2) to pork ribs ($20 for a 14-pound hunk) to candy bars (10 Baby Ruths for $2). Especially popular are the frozen foods — pies, bratwursts, chicken breasts, popcorn shrimp, whole hams, french fries.
Displaying an 11-ounce bag of cheese curls that retails for $1.99, the veteran auctioneer chants: "Dollar and a quarter, dollar and a half. Dollar and a quarter, buck and a half. Buck and a half, buck seventy-five."
His colleague, Roger Naugle, stops the bidding at $1.50.
"Who wants the cheese curls?" Williams says. "Down there, No. 17 wants two. No. 7 wants one. No. 33 takes two. Guys, who else? These are so good. Anybody else on the cheese curls? Anybody, anybody, anybody else? All fresh and in date."
As workers fan out with armloads of bags, Williams tees up the next item. And on it goes, for hours. Customers head to their cars balancing precariously overloaded boxes of food.
Some of the goodies have wound up here because they're out-of-date. But the auctioneers stress that they're still OK to eat. The Food and Drug Administration does not generally prohibit the sale of food past its sell-by or use-by date — manufacturers' terms that help guide the rotation of shelf stock or indicate the period of best flavor or quality.
"There is not one thing in this sale today that Kirk or myself will sell you, that we would not, do not, will not, or have not taken home to our own families!" Naugle tells the crowd.
Linda Dennis, a group home manager from Wilkes-Barre, said she wasn't phased by the Feb. 9 sell-by date on a bag of frozen pizza bites.
"The quality and taste may go down, but that doesn't mean you can't eat it," she said.
The same kinds of goods sold at grocery auctions also find their way to salvage stores, flee markets, closeout sales and food banks, though Williams said he avoids merchandise that is severely damaged or well past expiration.
Like any auction, grocery auctions aren't automatically a bargain. Savvy bidders should know what things cost at the supermarket to make sure they're truly saving money. The excitement sometimes leads bidders to overpay.
"Every once in a while, a customer bids it, and you're going, 'I'm pretty sure that's cheaper in the store,'" said Schleeter, the Ohio auctioneer.
Wal-Mart tries to cash in on store-brand boom
How much should you spend on groceries?
For the most part, though, the auctions pair food that needs a home with consumers who want to save a buck.
Marvin Mason, who runs grocery auctions in Indiana, Michigan and Ohio, said the percentage of shoppers who use credit cards and food stamps instead of cash has increased, indicating more people are showing up out of necessity.
"We've had more people who are needy, who have to watch their money," he said.
03/25/09. 10:16:02 am. 1121 words, 249 views. Categories: Thiên hạ sự, Uncategorized, Liên kết blogs ,
OBAMA'S PRESS CONFERENCE STIRS THE BUZZ
Obama's Press Conference Stirs the Buzz
by Mike Krumboltz
Source: Y! Buzz, AP
After an uncharacteristic gaffe on 'The Tonight Show' and an unfortunate case of the giggles on '60 Minutes,' President Obama had a lot riding on his Tuesday night press conference. The president largely stayed on message, using the hour to focus on the economy, the budget, and his anger (even if was delayed) at those darn AIG bonuses.
The buzziest moment came about 35 minutes into the press conference when Ed Henry of CNN asked the President why he didn't spew outrage as soon as he learned about the AIG bonuses. Why, Mr. Henry asked, did the president wait several days before speaking out? The president, with an icy stare, responded that he "likes to know what he's talking about" before he speaks. It was a pretty testy exchange that brought about nervous laughter from the other reporters and snarky responses from Twitterers. Boom! Next question.
Another moment that seemed to strike a chord came when Chuck Todd of NBC asked the president what sort of sacrifices he would like to see from the American people during this economic crisis. The president responded that he expects Americans to do what they've always done "which is working hard, looking after their families, making sure that, despite the economic hard times, that they're still contributing to their community..."
Chip Reid asked a tough question about Obama's controversial budget. Reid asked if the budget, which will increase the debt to "$7 trillion over the next 10 years," is a case of passing problems onto the next generation. Obama responded that investments need to be made to "meet our growth targets that put us on a pathway to growth." He then pointed out that the critics of his budget have yet to bring forth an alternative.
As is often the case with press conferences, some insider lingo was banded about that had normal folks running for the Search box. A question involving "out-years" seemed to inspire some activity and confusion within Yahoo! Buzz. According to a blog from the Washington Post, the phrase "out years" refers to the time period following the current fiscal year.
The question about the military's "procurement system" will surely lead to increased searches. For the record, the procurement system is what the military uses to acquire necessary goods and services at the best possible rates. President Obama believes that it is broken and pointed out that Senator McCain, his onetime rival, apparently agrees.
You can read the full transcript of the press conference here.
03/25/09. 10:06:36 am. 424 words, 41 views. Categories: Thiên hạ sự, Uncategorized, Liên kết blogs ,
10 JOB-SEARCH MYTHS EXPLODED

10 Job-Search Myths Exploded
by: Liz Ryan
Source: Yahoo! hotjobs
There's more job-search mythology being passed around than even the ancient Greeks could have imagined. Some of the most well-traveled and persistent myths are also the most dangerous ones -- because following this faux wisdom could sabotage your job-search efforts.
Here are 10 of my favorite job-search myths, and the reality to replace each one.
MYTH: In your resume, you should talk about how you're great at everything.
Have you ever seen a job posting that said, "We want to hire someone who's good at everything"? Individual department managers get approval to hire people to perform certain specific duties. The last thing you want on your resume is a message that says, "I can do Sales, Marketing, Finance, Customer Service, or Manufacturing!" No one will believe you, and you won't be the best fit for any job, anywhere.
Reality: Use your resume to talk about how you're really strong in two or three areas. If you need more than one resume, so be it.
MYTH: The people who get jobs are the ones who apply for the most jobs.
The people who actually get jobs are the ones who create thoughtful, targeted approaches to the jobs they're especially well suited for. Lobbing dozens of random resumes with boilerplate cover letters into inboxes across America doesn't help you.
Reality: Approach each job opportunity with a targeted letter and, if necessary, a customized resume that links your background and the job's requirements.
MYTH: The more information on your resume, the better!
Editing is an important business skill. If your resume includes the details for the jobs you held before 1990, your resume is too long. Two pages in an absolute max for non-academic resumes, and in those two pages you want to tell us the most important bits, not every task and duty you've ever been responsible for.
Reality: The best resumes are concise, pithy and specific. Less is more when it comes to describing your strengths and talents.
MYTH: If the job ad says "No Calls," you should call anyway -- it'll show that you're really interested.
The quickest way to get your resume thrown in the "not now, not ever" pile is to ignore the instructions included in the job ad. Don't antagonize overstretched HR people by doing what they've expressly asked you not to do.
Reality: Email and snail mail are great follow-up mechanisms. Calling people who've specified "No Calls" is a bad one.
MYTH: A great way to network for a job is to contact people who work at your target companies, and ask them to get your resume into HR.
Here's the scenario: You're sitting at your desk. You're doing your job. The phone rings, and on the other end is a person you don't know, who wants you to hand his resume into your HR department. This random, bizarre scene replays itself every day. Calling strangers to ask for help -- and worse, an introduction to the HR department, notwithstanding the fact that the "conduit" doesn't know you from Adam -- is not networking, it's telephone spam.
Reality: Your own friends, friends-of-friends, and friends-of-friends-of-friends can make introductions for you. Leave everyone else alone.
MYTH: When you get a call from HR and they ask you your required salary, you should lowball them to get the interview.
HR people envision a special place in hell for candidates who say on the phone, "I'd love to come in and interview, and I need to make $50K per year" when in fact, after three interviews, they decide that they need to earn $75K per year. You can give a range on the phone, but you can't say that you're OK with a number that you're really not OK with.
Reality: If you're asked for a salary range, be truthful.
MYTH: In a cover letter, you should quote the job ad as much as you can to show that you're qualified for the job.
Quoting the text from the job ad doesn't say you're qualified. It says that you can read, and type. Rather than quoting the job ad, use examples from your career history that illustrate your ability to perform the job.
Reality: Don't parrot terms from the job ad, but address the elements in your cover letter with specific examples from your past.
MYTH: If you get a call from a phone screener, you say it's not a good time to talk -- that shows that you're in demand.
If you really can't talk (the baby is crying, the dog needs a walk, or you're not feeling well) then ask for a reschedule. But if you can take the call, do it! The more quickly you can get through the phone-screen process and be scheduled for a face-to-face interview, the better for you.
Reality: Don't find excuses to delay phone screening -- if you can manage to take the call when the phone rings, do it.
MYTH: You shouldn't use a "summary" section on your resume -- it's a waste of space.
A summary on your resume is an absolutely critical element, as it ties together what you've done over the course of your career. A well-written summary shows your judgment, your writing skills and your ability to determine what's salient in your background. Without it, you're saying to the reader, "I've done a bunch of jobs, and here they are -- you figure out what it means to your company."
Reality: A concise, specific, and no-boilerplate summary is a critical element in your resume.
MYTH: The job market will improve this spring -- you're better off waiting out the next couple of months.
This may be the most dangerous job-search myth of all, because if you're not working, the last thing you want to do is wait until your unemployment runs out before beginning your search. Employers won't be impressed by your explanation of how you took time off to hang out while the job market improved. There's no guarantee that things will get easier a few months from now. Don't delay -- get your job search engine in gear, now!
Reality: Don't let moss grow on your job search -- get your plan together now and jump into action!
Liz Ryan is a 25-year HR veteran, former Fortune 500 VP and an internationally recognized expert on careers and the new millennium workplace. Contact Liz at liz@asklizryan.com or join the Ask Liz Ryan online community at www.asklizryan/group.
The opinions expressed in this column are solely the author's.
03/24/09. 09:42:09 am. 1079 words, 177 views. Categories: Trong ðời sống hàng ngày, Góp nhặt, Uncategorized, Liên kết blogs ,
PHẬT NGỌC CHO NỀN HÒA BÌNH THẾ GIỚI

Source: jadebuddha.org.au, quangduc.com
Lama Zopa Rinpoche nói rằng “Phật Ngọc sẽ thắp sáng toàn cõi thế gian, sẽ mang niềm an lạc hạnh phúc không thể nghĩ bàn, góp phần ngăn chận những cuộc hủy hoại tàn phá đang xảy ra khắp nơi, kể cả nạn chiến tranh.” Tượng Phật ở Bảo Tháp Đại Bồ Đề (Mahabodhi Stupa), Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn độ, được chọn làm mẫu cho Phật Ngọc. Mẫu hình này được chọn vì đây là hình ảnh quen thuộc của đức Phật trong lòng Phật tử ở khắp mọi nơi.
Phật Ngọc sẽ được triển lãm ở những thành phố lớn tại Á Châu và Úc Châu trước khi rước về an vị tại Đại Tháp Từ Bi, Bendigo, Úc Đại Lợi.
03/23/09. 09:33:48 am. 274 words, 107 views. Categories: Nối vòng tay lớn, Liên kết blogs, Tôn giáo và tín ngưỡng, Vòng quanh thế giới ,
CHUYỆN HAY CUỐI TUẦN: "NGHỀ TỔ"

Trang bị mới cho nghề... thời "xã hội chủ nghĩa".
"Nghề Tổ"
Source: VNNB, Phố Nắng
Huỳnh Văn Phú
Mới đây, một ông bạn văn của tôi từ Canada gửi xuống chia sẻ cùng tôi bài viết “Nghề Tổ” của tác giả Hàn Sĩ nào đó ở Việtnam. Đọc cái tựa đề Nghề Tổ, thoạt tiên tôi cứ tưởng đấy là một bài viết về nghề nghiệp gì đó rất vinh quang của tổ tiên, nhưng chỉ có vài giòng thì tôi bật ngửa... Tác giả bàn về nghề hót cứt của dân làng Cổ Nhuế.
Ông viết: Lúc tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường đe tôi: “Nếu không học hành tử tế thì sau này anh chỉ có đi hót cứt thôi con ạ”. Hình ảnh người gánh phân suốt ngày lang thang trong cái thị trấn nghèo quê tôi làm tôi rùng mình. Cái tương lai có mùi khó ngửi này chẳng quyến rủ nổi ai. Nhưng mẹ tôi lầm. Thời tôi lớn, đây là một nghề hái ra tiền. Ít nhất cũng hơn hẳn cái sự kiếm ăn với tấm bằng phó tiến sĩ của tôi. Anh biết đấy, viện Khoa Học của tôi cạnh làng Cổ Nhuế, tôi có đủ sở cứ để khẳng định với anh điều đó. Làng này sống bằng nghề hót cứt, có đền thờ Thành Hoàng hẳn hoi, mà Thành Hoàng làng Cổ Nhuế là một vị hót cứt chính hiệu.
Trong đền, người ta thờ đôi quang và chiếc đòn gánh cùng hai mảnh xương trâu, tất cả đều được sơn son thếp vàng. Những dụng cụ đáng được đặt lên bàn thờ lắm, bởi vì với chiếc áo tơi lá khoác hờ, với đôi quang gánh nặng mùi trên vai và hai mảnh xương trâu cầm tay, người làng Cổ Nhuế đã đời này qua đời khác, ngày lại ngày, làm sạch cho thủ đô Hànội gần hai triệu dân.
Vua Lê Thánh Tông từng ban cho làng này câu đối:
Khoác tấm áo bào, giang tay gánh vác thiên hạ
Vung hai thước kiếm, tận thu lòng dạ thế gian …
Ngoài cái vinh quang của nghề hót cứt (lao động là quang vinh), làng Cổ Nhuế còn là quê hương của một đại tướng lừng danh là đại tướng Văn Tiến Dũng, cũng có một tổ tiên vinh quang như các vị đồng hương gồng gánh của ông…”
Đọc bài Nghề Tổ xong, tôi “động não” dữ lắm. Động não vì những hình ảnh trong bài viết khiến tôi nhớ lại những năm tháng trong các trại tù Cộng Sản ở ngoài Bắc sau ngày bể đĩa 30/4/75.
Trong những buổi học tập chính trị, các cán ngố Việt Cộng luôn luôn to mồm nhét vào tai đám tù chúng tôi những luận điệu của cái gọi là biện chứng duy vật, là một hệ thống triết lý làm nền tảng cho chủ nghĩa Cộng Sản. Tôi không tìm thấy trong hệ thống triết học ấy sự giải thích nào thỏa đáng căn nguyên câu hỏi tôi thường ‘tư duy’: “Tại sao chất cặn bã của sinh vật này lại là chất bổ của sinh vật khác?” Chẳng hạn “kít” của con người là thực phẩm cao cấp của chó, và kít là thứ phân bón cây cối, rau cỏ, hảo hạng nhất. Chính vì thế mà một trong những công việc lao động chính mà bọn Cộng Sản bắt đám tù chúng tôi làm là đi hót kít. Nói như vậy tôi không dám có ý so sánh ngang hàng với dân làng Cổ Nhuế, thấy người sang bắt quàng làm họ đâu.
Trong những bài viết trước đây tôi, thường kể lại những công việc lao động trong tù như chăn trâu, cày ruộng, gặt lúa, trồng sắn, trồng chè, phá rừng trồng bắp, lên rừng xẻ gỗ, thợ may, thợ rèn, thợ mộc vv và vv…Tôi đã thiếu sót kể lại chuyện chúng tôi đã phải đi hót kít để về làm phân bón trồng rau như thế nào. Thật lòng mà nói, hồi ấy tôi không dám viết lại vì thấy vừa kỳ cục, vừa “xuống cấp” thê thảm và nhục nhã quá sức. Còn bây giờ thì tôi lại thấy chẳng có chi kỳ cục, “xuống cấp” hay nhục nhã gì sất. Trái lại, nên vui vẻ mà kể lại cho “đời thêm vui” và thêm phần…long trọng. Nhất là vừa rồi tôi được một ông anh, dân Hànội chính cống, nhìn xa trông rộng, hiểu biết nhiều về xã hội Bắc cờ phe ta, có kể cho tôi nghe chuyện con gái ở làng Thanh Khiết, Nam Định phải đi hót cứt như thế nào.
Theo lời ông, trong làng Thanh Khiết không có nhà thờ, không có chùa mà chỉ có đình. Con gái trong làng phần lớn được mô tả là rất đẹp. Làng này có một tục lệ đặc biệt là bắt buộc con gái trong làng trước khi đi lấy chồng phải đi hót cứt cái đã. Cô nào chưa thi hành cái bổn phận mà lệ làng quy định ấy thì chưa được phép đi lấy chồng. Như thế nếu một cô gái ở làng bên quy định với chàng thanh niên đòi cuới mình “Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng” thì một chàng nào đó có thể hùng dũng tuyên bố với cô gái làng Thanh Khiết rằng: "Em chưa hót cứt thì chưa động phòng" lắm chứ?
Bây giờ, tôi xin kể anh em tù chúng tôi đã phải lao động với cái nghề đầy vinh quang ấy ở trong các trại tù Cộng Sản như thế nào. Năm đi tù đầu tiên, 1975, ở trại Long Giao và Suối Máu, Biên Hòa, tôi chưa có được vinh dự bắt tay vào cái công việc làm giàu cho tổ quốc xã hội chủ nghĩa đó. Nhà xí dành cho tù ở trại Suối Máu, Biên Hòa là nhà xí lộ thiên. Người ta đào một cái hố thật lớn, đặt hai thanh gỗ bắc ngang qua hố. Phe ta chỉ việc ra ngồi trên thanh gỗ ấy vừa ngắm trời (hay ngắm trăng sao) vừa “nhả đạn”. Tôi đã chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: một người tù phe ta loay hoay thế nào trượt chân ngã xuống cái hố đầy phân ngập ngang tới ngực. Báo hại anh em phải dùng một cây dài đưa xuống cho anh nắm để kéo anh lên. Tôi tin rằng cho đến giây phút thở hơi cuối cùng, anh bạn tù này chẳng bao giờ có thể quên được cảnh ngộ kinh hoàng ấy. Cách sinh hoạt của đám tù chúng tôi tại trại giam này “văn minh siêu việt” như thế nên phần đông đều bị bệnh kiết lỵ. Thời gian ở trong Nam chúng tôi chỉ làm cho đầy hố chứ không đảm nhiệm công tác “xử lý” cái chất chứa trong hố ấy để làm giàu cho tổ quốc xã hội chủ nghĩa như những ngày đói khổ trên đất Bắc.
Năm sau, 1976, ra “tu luyện” trên thiên đường xã nghĩa xứ Bắc, tôi mới thật sự trở thành một “chiến sĩ thi đua” hót cứt. Mà không phải ai cũng được phân công làm nhiệm vụ ấy đâu nhá. Tôi vốn bị trĩ nặng, không thể leo dốc lên núi phá rừng trồng bắp nên được bố trí vào độiâ canh tác, nghĩa là trồng rau cho trại. Rau cải tốt là nhờ cứt mà cứt thì lúc nào chẳng có. Mấy trăm con người thải ra chứ đâu phải ít. Vậy thì vấn đề chính ở đây là chuyện đi hót cứt mà tổ canh tác của tôi làm công việc đó.
Trước hết là đi lấy phân bò, phân trâu. Chúng tôi, một tổ dăm bảy người với cái xẻng và đôi quang gánh trên vai, hàng ngày đi rảo rảo trong xóm làng thấy có bãi phân nào là xúc vào sọt. Đôi khi các cán bộ trại liên lạc được với vài gia đình trong xóm có chuồng trâu chuồng bò thì đến đó mà xúc gánh về trại. Nếu thanh niên làng Cổ Nhuế đã có lời thề: ”Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương” thì anh em tù chúng tôi cũng vậy, chưa đủ “chỉ tiêu” năm gánh phân mỗi người thì bị chúng gán cho cái tội là chưa “học tập lao động” tốt và phải bị “kiểm điểm”.
Ngoài ra trại còn có nuôi heo và nuôi dê. Chúng tôi cũng phải “xử lý” các chất phế thải của những con vật này. Riêng về chất cặn bã của sinh vật đi bằng hai chân, biết khóc cái buồn, biết cười cái khoái và biết nằm ngửa để ngủ là con người thì người ta gọi là “phân Bắc”. Nhà xí dành cho tù phe ta được xây dựng duới chân núi, còn các lán trại để ăn ngủ thì cất dựa lưng vào triền núi. Phe ta dùng lồ ồ hay nứa đan những cái sọt lớn đặt ở nhà xí để chứa phân. Khi nào các sọt đã đầy thì tổ canh tác ra gánh về đổ vào một cái hố lớn cạnh khu vực chúng tôi canh tác trồng rau, trồng cải. Tôi nhận thấy “chất lượng” của loại phân Bắc do chính các người tù phe ta thải ra rất “kém”, toàn là vảy bắp mà thôi vì thời gian đó, mỗi người tù chỉ được trại cho ăn mỗi ngày vài trăm hạt đại mễ (một loại bắp Trung quốc, khi nấu bung ra, hạt rất lớn, to bằng đầu ngón tay cái). Lúc phân ủ đã “hoai”, việc canh tác trồng rau cải phải áp dụng đúng theo “triết lý Mác-Lê và kỹ thuật hiện đại tiên tiến”, nghĩa là phân súc vật thì dùng làm phân lót, còn muốn cho rau cải xanh tốt, mặn mà thì phải tưới bằng phân Bắc.
Thêm vào sự “liên hiệp” các chất thải đó là nước tiểu cũng do chính phe ta thải ra. Vì cần phải học tập nếp sống mới, con người mới văn minh xã hội chủ nghĩa nên phe ta không được tiểu bậy bạ mà phải xả bầu tâm sự của mình trên một thanh “bương” dài xẻ đôi, (bương là một loại tre rất lớn chỉ có ở vùng thượng du Bắc Việt), được dùng như cái máng, chảy vào một cái thùng chứa.
Phải thành thực nói rằng tưới rau cải bằng phân Bắc và nước tiểu xanh tốt vô cùng. Phân hóa học, sản phẩm của văn minh trí tuệ không cách gì theo kịp được. Theo tôi, đây cũng là nét “siêu việt” của xã hội chủ nghĩa vì các “đỉnh cao trí tuệ” đã biết vận dụng đầy sáng tạo cách xử dụng chất thải của sinh vật trên trái đất một cách có “biện chứng pháp” đàng hoàng.
Trên đây là chuyện lấy phân canh tác của tôi trong thời gian ở trại 8, Liên Trại 4, Hoàng Liên Sơn. Cuối năm 1977, bọn tôi được chuyển về trại Vĩnh Quang, Vĩnh Phú, do bọn công an áo vàng quản lý chứ không còn do bộ đội “chăm sóc” như thời gian ban đầu lúc mới bị đày ra Bắc. Vào tay bọn công an rồi thì đời sống chúng tôi là đời sống của những người tù lao động khổ sai đúng nghĩa nhất. Không còn có cái cảnh phần đông anh em tù cải tạo, một thân một mình với con dao, cái rựa đi lên núi chặt cây, đốn gỗ, phá rừng trồng bắp như trước kia nữa.
Hàng ngày đi lao động đều có công an vác súng theo canh giữ, kể cả lúc đi tắm ở suối. tối về, tất cả đều bị nhốt chung vào trong một căn phòng với hai ba lần khóa và công an cầm súng gác bên ngoài. Quản lý chặt chẽ như thế thì dĩ nhiên nhà xí cũng phải được xây ngay trong căn phòng đó. Sinh hoạt của đám tù chúng tôi có phần khác với lúc còn chịu dưới sự “cai quản” của bộ đội. Mỗi đội cử ra một anh trực buồng. Anh này không phải đi lao động ngoài trời như các anh em khác. Anh chỉ ở nhà lo dọn dẹp sạch sẽ, đảm trách những công tác như xuống nhà bếp lấy thực phẩm về chia cho anh em,lấy nước sôi đổ vào lon gô của từng người và quan trọng nhất là mỗi sáng anh phải lấy phân từ trong nhà xí, gánh ra đổ vào các thùng phuy đặt ngoài sân cỏ để cho đội đặc trách canh tác chất lên xe cải tiến đẩy ra khu vực trồng rau cải, rau muống.
Bao giờ cũng vậy, đội canh tác luôn luôn là “đơn vị” đầu tiên đi ra khỏi cổng trại để bắt đầu một ngày lao động vinh quang với cứt. Một ông bạn tôi ở trong đội này nói rằng anh là “thành viên” trong đội “cơ giới” (ý muốn nói là đội anh phụ trách đẩy những chiếc xe cải tiến trên có chất các thùng phuy chứa phân). Anh khôi hài cho rằng đấy cũng là một hình thức “thiết giáp” đi trước, “bộ binh” đi sau ! Chuyển qua trại này, tôi không còn hân hạnh ở trong đội canh tác trồng rau nữa mà được điều động về đội chuyên trồng chè. Tuy vậy, cái sự bón phân trồng rau bất cứ ở đâu, nơi nào trên vùng đất xã hội chủ nghĩa cũng “y chang đờ la y boong” như đã kể ở trên thôi.
Có một chuyện quá sức tưởng tượng của con người thường xảy ra tại trại tù Vĩnh Quang Vĩnh Phú, nói ra không ai tin đó là chuyện có thật nhưng sự thật vẫn là sự thật. Tôi không hề nói dối, cường điệu hay bi thảm hóa vấn đề đâu. Khi tôi kể lại chuyện này, tôi vẫn có đầy đủ các nhân chứng hiện đang sinh sống trên xứ Mỹ này. Đó là chuyện các người tù hình sự (những người dân ở ngoài Bắc can tội cướp của giết người hay các tội hình khác) vì đói quá đã phải ăn cứt. Chư vị có thể nào ngờ được một chuyện như vậy lại xảy ra trong xã hội Cộng Sản không?
Chuyện như sau: Khoảng năm 80, 81 Bộ Nội Vụ Việt Cộng có chuyển về trại Vĩnh Quang, nơi giam giữ chúng tôi, một số lớn tù hình sự. Với số lượng tù chính trị và hình sự đông đảo như thế nên tù chính trị phe ta được phân chia “cư ngụ” ở dãy nhà bên phải, còn tù hình sự thì ở dãy nhà bên trái. Đám tù hình sự này phần lớn thuộc thành phần đầu trộm đuôi cướp. Khi vào tù, họ rất đói vì chẳng mấy khi được thân nhân thăm nuôi. Mà nếu có được thăm nuôi thì người nhà cũng chỉ mang cho họ vài ba ký khoai, sắn, bắp, thuốc lào gì đó thôi chứ không được đầy đủ như tù chính trị. Thời gian đó, tù được trại cho ăn một thứ thực phẩm gọi là bo bo. Loại bo bo này có vỏ khá cứng, anh nào răng cỏ trệu trạo, bao tử không tốt thì khi ăn, hình dáng ban đầu của bo bo ra sao, lúc thải ra cũng nguyên vẹn như vậy. Coi như hạt bo bo chưa “hề hấn” gì hết. Nhìn nó, không ai có thể nghĩ rằng nó đã từng chui vào bao tử con người và đã được thải ra qua ngã hậu môn. Vì thế, một vài người tù hình sự đến chỗ mấy cái thùng phuy chứa phân, hốt cái đám bo bo thải còn nguyên xi đó, bỏ vào bao nylon, đem về rửa sạch rồi đổ nước vào nấu lại ăn tiếp. Lúc ấy, tôi có một suy nghĩ như sau :” Không thể tìm ở đâu trên trái đất này một sinh vật gọi là con người mà có một cuộc sống tệ hại, bi thảm như những người tù trong chế độ lao tù Cộng Sản”. Và tôi vẫn tin rằng các bà, các cô nào đã từng đi thăm chồng, cha, thân nhân mình ở tù ngoài Bắc đều không bao giờ có thể quên cảnh những người tù, chỉ còn da bọc xương, mắt đã lạc thần, quần áo vá trăm mảnh đủ màu sắc, đi từng đoàn giữa giữa cơn mưa phùn gió thổi rét căm căm hay giữa những buổi trưa hè nóng bức, sau lưng họ là những họng súng AK đi kèm…
Trở lại chuyện “Nghề Tổ”, ông Hàn Sĩ còn tiết lộ rằng sau ngày Đại Hội Đổi Mới Đảng năm 1986, dân làng Cổ Nhuế bị bó tay suốt thời kỳ hợp tác xã ở thập niên 50, nay được trở lại nghề xưa là đi hót cứt và buôn cứt. Trong cái thị trường buôn bán món hàng hái ra tiền ấy ở quê nhà hiện tại, ông Hàn Sĩ đã phân chia ra 4 loại như sau:
- Hạng 1 (first class): lấy từ khu Ba Đình, nơi có nhiều quan chức và dân giàu có nên cứt được coi là “nạc” (tiếng nhà quê chỉ rằng cục phân rắn, chất lượng cao).
- Hạng 2: Từ khu Hoàn Kiếm, nơi có nhiều dân buôn bán, nhiều nhà hàng, khách sạn.
- Hạng 3: Từ khu Hai Bà Trưng và Đống Đa, nơi đa số dân cư là người lao động xài nhiều rau nên phân “Mỡ” (nhiều nứơc, lõng bõng).
- Hạng 4: Từ ngoại thành, loại này xanh lẹt vì nguồn “nguyên liệu” thuần túy rau muống. Bà con nông dân làm gì có thịt mà ăn?
Ông Hàn Sĩ còn thêm rằng có một lần tại chợ phân xuất hiện một sọt phân đề hàng chữ “phân ngoại” 100%. Dân chúng thắc mắc không hiểu tại sao lại có bọn dám qua mặt hải quan nhập lậu “phân ngoại” về xài. Về sau chủ nhân giải thích đó là phân lấy từ các sứ quan nước ngoài thì gọi là phân ngoại chứ còn gì nữa.
Khi phân chia ra 4,5 thứ hạng phân kể trên, ông Hàn Sĩ quả là một nhà tư tưởng lớn của thời đại hôm nay và bi giờ. Cái tư tưởng của ông “lớn” ở chỗ ông đã vận dụng sáng tạo triết học Mác Lê tranh đấu giai cấp vào việc phân chất phân. Triết học Mác Lê vạch ra trong xã hội chỉ có hai giai cấp là tư sản và vô sản thôi. Đàng này về phương diện phân, ông đã nhìn ra được “Tứ Đại Giai Cấp”. Có điều, ông không nói rõ phân Bắc có thừ thời nào? Cũng không thấy ông đề cập đến phân Trung và phân Nam? Hay là vì phân Bắc có những hợp chất tạo thành (ingredients) đặc biệt chăng?
Riêng ông bạn văn của tôi ở Canada thì thì hỏi tôi có biết gì về phân Nam Kỳ Lục Tỉnh trước 75 ra sao không? Và phân Nam thành Hồ Xã Hội Chủ Nghĩa gồm những thành phần gì, khác biệt như thế nào? Ông còn khôi hài thắc mắc về phân Trung nữa các cụ ạ. Ông cắc cớ hỏi rằng có phải ngày xưa dân miền Trung thường ăn “cá gỗ” thì chắc là phân Trung thế nào cũng có chứa “gỗ” trong đó?
Chuyện này thì quá sức của tôi, tôi không thể giải thích nổi mặc dù suốt thời gian ở trong tù Cộng Sản tôi cũng được nhồi nhét khá kỹ về “biện chứng duy vật”, “duy vật sử quan”, triết thuyết về thủy tổ của loài người là con vuợn vv và vv…
Vì sự hiểu biết của tôi trên lãnh vực ấy (về việc phân chất phân) chưa thuộc vào hàng “đỉnh cao” nên xin ghi ra đây để các bậc cao minh nào nếu có đọc qua bài viết tầm phào này mà giải đáp thắc cho thì thật là… muôn vàn cảm tạ.
Huỳnh Văn Phú
03/22/09. 02:27:29 pm. 5154 words, 101 views. Categories: Góp nhặt, Chuyện vui, Những chuyện ỡm ờ, Những chuyện khó tin nhưng có thật, Trong ðời sống thật sự, Liên kết blogs, Ôn cố nhi tri tân ,
