Category: Khoa học và ðời sống

GIẢI ĐÁP MỘT VÀI THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ


Tồng thống Obama ký ban hành luật cải tổ y tế, 23/3/2010 - Hình: AP

Bài viết gồm 2 phần, với phần âm thanh riêng biệt cho mỗi phần, để quý vị nào không muốn mỏi mắt thì dùng nó.

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ ( Phần 1/2 )

Luật cải tổ y tế vừa được Hạ viện Hoa Kỳ thông qua khuya chủ nhật 21/3 vừa qua. Theo các cuộc thăm dò cho biết, một số khá đông dân chúng Mỹ không hiểu rõ lắm về luật này. Chúng tôi đã tiếp xúc với nhà bình luận Ngô Nhân Dụng để nêu lên một số thắc mắc nhờ ông giải đáp. Mời quý vị theo dõi bài phỏng vấn sau đây do Lan Phương thực hiện cho Câu Chuyện Nước Mỹ hôm nay.

Lan Phương | Washington, DC Thứ Ba, 30 tháng 3 2010



Nếu muốn nghe bằng media player của quý vị thì bấm vào links sau đây (not recommended):
http://www.voanews.com/MediaAssets2/vietnamese/dalet/americana_questions_healthcare_reform_27mar10_voa.Mp3

VOA: Thưa ông, Hạ viện đã thông qua dự luật này khuya chủ nhật 21/3 và Tổng thống Obama đã ký ban hành hôm thứ Ba tuần rồi. Theo như chỗ được biết, để thực hiện cuộc cải cách này, phí tổn sẽ lên tới khoảng gần 1 ngàn tỉ đô la. Làm sao mà một số tiền gần 1 ngàn tỉ đô la trong 10 năm để chi cho chương trình cải tổ y tế lại có thể giúp giảm thâm hụt ngân sách như lý lẽ đảng Dân Chủ đưa ra?

Ông Ngô Nhân Dụng: Khi nghe tin nhiều khi người ta không nghe rõ, hoặc người loan tin họ nói không rõ. Đạo luật về cải tổ y tế sẽ tốn kém gần 1 ngàn tỉ đô la. Nhưng mà cũng trong luật đó có những điều khoản để tăng số thu của ngân sách quốc gia, dùng số thu đó để chi cho số tốn kém khoảng 940 tỉ đó. Thành thử những người nói rằng chương trình này sẽ làm ngân sách tốn cả ngàn tỉ đô la thì họ quên không nói là cũng trong luật đó có những điều khoản để thu thêm cho ngân sách quốc gia.

Thế thì số thu là bao nhiêu so với số chi là 940 tỉ? Ở đây người ta căn cứ vào sự tính toán của Ủy ban Ngân sách Quốc hội. Ủy ban này là một nhóm công chức không thuộc đảng phái nào cả. Như những người làm kế toán, họ chỉ ngồi xem đạo luật đó, chi bao nhiêu, thu bao nhiêu, họ ước tính rồi đưa ra quyết định rằng cuối cùng đạo luật này thu nhiều hơn hay chi nhiều hơn.

Sau khi tính toán, hôm Chủ nhật vừa rồi, Ủy ban chuyên về ngân sách của cả hai viện Quốc hội đã tuyên bố rằng cuối cùng, trong 10 năm, theo luật này, số chi sẽ ít hơn là số thu, cho nên họ nói dù rằng chi 940 tỉ nhưng cuối cùng sau 10 năm có thể hy vọng tiết kiệm được cho ngân sách quốc gia 138 tỉ, bởi vì sẽ thu nhiều hơn. Đó là lý lẽ giải thích thắc mắc chi gần 1 ngàn tỉ mà làm sao lại giảm được khiếm hụt ngân sách.

Tuy nhiên chúng ta cũng nên cẩn thận, điều mà Ủy ban Ngân sách Quốc hội công bố như vậy là họ dựa trên những giả thuyết trong đạo luật đó về mức chi thu. Trong thực tế người ta không biết được là trong thời gian 10 năm tới sẽ có những thay đổi như thế nào.

VOA: Thưa ông, theo như đạo luật thì làm cách nào để tăng thu?

Ông Ngô Nhân Dụng: Trong đạo luật đó có mấy khoản để tăng thu. Một là trong vòng mấy năm nữa người ta sẽ đánh thuế cao hơn trong số những người giàu nhất nước Mỹ, thí dụ một người kiếm được 200 ngàn đô la một năm trở lên thì phần thuế mà người đó phải đóng sẽ tăng lên. Hoặc một cặp vợ chồng kiếm trên 250 ngàn đô la một năm thì sẽ bị tăng thuế. Tính ra thì số người đó chỉ chiếm khoảng 1% dân số nước Mỹ mà thôi.

Thứ hai, hiện nay ở Mỹ những người đi làm được công ty, chủ nhân trợ cấp về tiền đóng bảo hiểm y tế. Số trợ cấp đó đúng ra phải coi là lợi tức (thu nhập) của những người đó. Từ trước đến nay, luật của nước Mỹ cho phép người đó được hưởng số lợi tức mà công ty trợ cấp để đóng bảo hiểm nhưng không phải đóng thuế trên khoản mà họ được hưởng. Điều này khiến cho rất nhiều người, những vị giữ những chức vụ rất quan trọng ở trong những công ty lớn, được công ty trợ cấp để mua bảo hiểm thứ đắt tiền nhất, tốt nhất. Công ty có thể phải trợ cấp cho họ đến cả 50 ngàn hay 100 ngàn một năm cho loại bảo hiểm đó mà họ không phải đóng một đồng thuế nào cả.

Bây giờ luật của Thượng viện và được Hạ viện đồng ý, qui định rằng những người nào được công ty trợ cấp một số tiền, thí dụ, mỗi năm là 27.500 đô la về bảo hiểm y tế, thì số tiền trên con số đó coi như công ty trả lương và bị đánh thuế. Đó cũng là một khoản rất lớn có thể thu vào cho ngân sách để trả cho những chi phí.

VOA: Ngoài ra còn có những phương cách nào khác để tăng thu?

Ông Ngô Nhân Dụng: Một khoản bất ngờ nữa là người ta sẽ cải tổ hệ thống cho các sinh viên vay tiền học. Trước tới giờ các sinh viên vay nợ là vay ở các ngân hàng, nhưng tất cả các chương trình cho vay nợ đó chính phủ giúp bảo đảm, có nghĩa là các ngân hàng có thể cho vay yên tâm mà không sợ bị mất. Riêng chuyện bảo đảm đó làm cho chính phủ mất rất nhiều tiền. Bây giờ chính phủ sẽ làm trực tiếp, khỏi cần các ngân hàng trung gian. Riêng chuyện này cũng tiết kiệm cho chính phủ Mỹ mấy chục tỉ đô la trong vòng 10 năm.

VOA: Y phí tại Hoa Kỳ quá cao so với các quốc gia khác, vậy đạo luật này có đem lại hy vọng hạ giảm bớt y phí hay không?

Ông Ngô Nhân Dụng: Người ta hy vọng là luật mới sẽ làm cho các dịch vụ y tế giảm bớt phí tổn. Đó mới là điều quan trọng nhất đối với ngành y tế tại Mỹ. Trung bình một người Mỹ mỗi năm tốn đến gần 7500 đô la cho y tế. Trong khi ở Pháp, Đức người ta chỉ tốn có hơn 3 ngàn đô la cho mỗi đầu người. Nếu người ta cải tổ hệ thống cung cấp dịch vụ y tế, hệ thống bảo hiểm và chi trả về dịch vụ y tế thì người ta hy vọng sẽ cắt giảm được chi phí nói chung cho tất cả nền y tế nước Mỹ, đó có thể là một số tiền rất lớn để giảm chi về y tế.

Thưa quý vị, trong tuần tới nhà bình luận kiêm chuyên gia tài chính học Ngô Nhân Dụng sẽ giải đáp tiếp một số thắc mắc khác liên quan đến đạo luật cải tổ y tế của Hoa Kỳ vừa được Tổng thống ký ban hành hôm thứ Ba 23/3, mời quý vị đón nghe.


Tồng thống Obama ký ban hành luật cải tổ y tế, 23/3/2010. Mẹ của Marcelas Owens (trái) đã chết sau khi bà bị mất bảo hiểm của mình. Gia đình Marcelas đã vận động cho chiến dịch cải cách y tế kể từ đó - Hình: AP

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC VỀ CẢI TỔ Y TẾ ( Phần 2/2 )

Lan Phương | Washington, DC Thứ Ba, 06 tháng 4 2010



Nếu muốn nghe bằng media player của quý vị thì bấm vào links sau đây (not recommended):
http://www.voanews.com/MediaAssets2/vietnamese/dalet/americana_%2003apr10_voa.Mp3

Trong tuần qua, quý vị đã nghe nhà bình luận Ngô Nhân Dụng giải thích một số thắc mắc về đạo luật cải tổ y tế vừa được ký ban hành. Tuần này chúng tôi sẽ mời quý vị nghe tiếp những chi tiết lên quan đến đạo luật này, xem người dân, phía công ty bảo hiểm và các bệnh viện cũng như giới chuyên nghiệp cung cấp dịch vụ y tế, ai có lợi và ai sẽ thiệt hại. Ngoài lời giải thích của nhà bình luận Ngô Nhân Dụng, giáo sư Trịnh Quang Hanh thuộc đại học Wisconsin và bác sỹ David Ores sẽ đóng góp ý kiến về đạo luật cải tổ y tế trong Câu Chuyện Nước Mỹ tuần này. Mời quý vị theo dõi với Lan Phương.

Tuần qua chuyên gia tài chính học kiêm bình luận gia Ngô Nhân Dụng đã giải thích về những lý lẽ mà đạo luật cải tổ y tế vừa được ban hành dự tính sẽ giúp giảm bớt thâm hụt ngân sách.

Chuyển qua vấn đề ai sẽ được hưởng lợi và ai sẽ phải chịu thiệt hại, ông Ngô Nhân Dụng cho biết: lúc ban đầu, các công ty bảo hiểm y tế chống đối mãnh liệt vì đảng Dân chủ và Tổng thống Obama có ý định thiết lập một hãng bảo hiểm sức khỏe do chính phủ điều khiển. Nếu như ý định này được đem thực hiện, các hãng bảo hiểm tư sẽ bị thiệt hại. Ông giải thích:

"Một hãng bảo hiểm tư sẽ phải kiếm lời, họ phải chi rất nhiều về tiền quản trị, quảng cáo v..v..Trong khi một cơ quan do chính phủ điều khiển thì không cần chi những thứ đó. Vì thế họ có thể bán loại bảo hiểm giống như bảo hiểm tư, nhưng bán với giá rẻ hơn, người mua phải trả ít hơn mà vẫn được hưởng những điều kiện tương tự. Nếu như vậy các công ty tư sẽ bị đe dọa vì sẽ có ngày không còn cạnh tranh được với công ty của chính phủ nữa. Theo kinh nghiệm của các quốc gia khác, như Canada chẳng hạn, cơ quan bảo hiểm công chỉ chi tiêu khoảng độ 1,2% số tiền của họ vào việc quản lý hành chánh mà thôi, trong khi đó những công ty bảo hiểm ở Mỹ có thể chi đến mười mấy phần trăm vào chi phí quản lý."

Đó là lý do các công ty bảo hiểm công lúc đầu chống đối dữ dội. Sau đó thượng viện đã phải dung hòa, và biểu quyết dự luật trong đó không hề có một cơ quan bảo hiểm nào của chính phủ, coi như tổng thống Obama và đảng Dân chủ phải chịu thua, không theo đuổi việc thành lập cơ quan bảo hiểm công nữa. Vì thế bây giờ các công ty bảo hiểm tư lại có thái độ ngược lại, quay sang ủng hộ. Lý do là vì họ không bị cơ quan bảo hiểm công cạnh tranh, mà luật này lại coi như bắt buộc mọi người dân Mỹ đều phải mua bảo hiểm. Sẽ có thêm 32 triệu người Mỹ trong 10 năm tới là những khách hàng đi mua bảo hiểm. Có thêm 32 triệu khách hàng mới chắc chắn là các hãng bảo hiểm phải vui mừng.

Cũng theo ông Ngô Nhân Dụng, nói chung, rất nhiều cơ sở và những người trong ngành cung cấp dịch vụ y tế sẽ bị thiệt hại, lý do là từ trước đến nay có những chương trình để cho bệnh viện và bác sỹ được quyết định rất nhiều, tuy vẫn có những mức giá gọi là usual customary rate. Còn theo đạo luật mới sẽ có những thay đổi làm cho số chi phí trả cho bác sỹ và bệnh viện giảm đi.

Trong tương lai sẽ có một ủy ban 15 người do tổng thống đề cử và do quốc hội biểu quyết. Đây là ủy ban độc lập, do cả hành pháp và lập pháp quyết định, để đảm trách việc ấn định chi trả.

Ngoài ra đối với một số bệnh, các hãng bảo hiểm hoặc chương trình y tế của chính phủ sẽ không trả tiền cho mỗi lần bệnh nhân đi gặp bác sỹ hay bệnh viện nữa, chẳng hạn như bệnh tiểu đường, không phải cứ mỗi lần bệnh nhân đi gặp bác sỹ hay thử nghiệm là một lần hãng bảo hiểm lại phải trả tiền, mà người cung cấp địch vụ y tế sẽ được trả tiền cho tất cả các công việc chăm sóc đó trong 6 tháng, 1 năm hay 2 năm chẳng hạn.

Vậy thì đạo luật mới này có lợi gì cho dân? Giáo sư Hanh Trịnh, dạy môn quản trị y tế tại đại học Wisconsin, thành phố Milwaukee, đưa ý kiến:

"Đây là một vấn đề quan trọng và có lợi cho dân chúng ở nước Mỹ. Tất cả mọi người đều có cơ hội mua bảo hiểm. Ngay cả những người đã có bệnh sẵn từ trước hay bệnh kinh niên, bây giờ họ có quyền mua bảo hiểm và hãng bảo hiểm phải chi trả tất cả những dịch vụ y tế cho họ. Tôi nghĩ điều đó rất tốt cho dân chúng."

Tuy nhiên, nhiều người lo là hãng bảo hiểm là một cơ sở kinh doanh kiếm lời. Khi phải nhận những người đã có bệnh sẵn, tổn phí sẽ cao, họ sẽ phải chi nhiều, thì hãng sẽ phải tăng giá bảo hiểm để duy trì lợi lộc, mà nếu không được tăng giá thì lợi nhuận của họ sẽ bị sụt giảm. Giáo sư Hanh không nghĩ như vậy:

"Trên quan niệm về bảo hiểm thì một người đóng góp một ít tiền vào trong quĩ, hãng bảo hiểm lấy tiền từ quĩ đó để trang trải chi phí về y tế. Nhưng không phải ai cũng có bệnh kinh niên hay có bệnh sẵn đâu? Chỉ có một số mới có những bệnh đó. Do đó tính theo xác suất hay thống kê thì càng nhiều người mua bảo hiểm thì hãng dùng tiền của người khỏe mạnh mua bảo hiểm trả cho những người bệnh tật. Tôi nghĩ rằng hãng bảo hiểm không nên quá quan tâm về vấn đề đó."

Khi nhắc đến chuyện các bác sỹ và bệnh viện có thể sẽ phải chịu thiệt, giáo sư Hanh Trịnh nói rằng với tình trạng nhiều người không có bảo hiểm như hịện nay mà các bệnh viện và bác sỹ vẫn chữa trị, sau đó nhiều người không trả được những khoản y phí thì giới cung cấp dịch vụ y tế đành phải chịu thiệt. Còn khi mọi người đã có bảo hiểm thì bệnh viện và bác sỹ không phải những chịu thiệt hại đó nữa.

Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là: hãng bảo hiểm đóng vai trò gì trong việc chăm sóc sức khỏe cho người dân? Giáo sư Hanh phát biểu như sau:

"Sự thực, các hãng bảo hiểm không đóng góp gì hết cho nền y tế nước Mỹ, chỉ có nhà thương, bác sỹ mới thực thụ đóng góp. Tôi không thấy bảo hiểm đóng góp gì hết. Giáo sư Reinhardt tại trường Princeton nói rằng các hãng bảo hiểm không đóng góp cho nền y tế mà chẳng qua chỉ là một cơ quan bảo hiểm kiếm lời."


Bác sĩ David Ores - Ảnh từ davidjoresmd.org

Bác sỹ David Ores, một người chủ trương y học mang sứ mạng phục vụ con người, đưa ý kiến về đạo luật mới được ban hành:

"Tôi hài lòng với đạo luật ở điểm là nó đã đưa vấn đề này ra trước công chúng toàn quốc để tranh luận. Rất nhiều người đưa ý kiến, rất nhiều người, nhiều cơ quan truyền thông vẫn bàn tán về vấn đề chăm sóc sức khỏe và vấn đề kinh tế, tiền bạc liên quan đến chuyện này. Tôi cho đây là điều tốt vì người ta ý thức nhiều hơn."

Tuy nhiên bác sỹ Ores nói với ban Việt ngữ đài VOA rằng cuộc tranh luận sôi nổi này đã không nhắm đúng vào chủ đề cốt lõi. Vậy thì cuộc tranh luận phải tiến theo chiều hướng như thế nào? Mời quí thính giả ý kiến của bác sỹ Ores:

"Cuộc bàn luận không nên đề cập tới chuyện phá thai, chuyện chính phủ lấy mất quyền quyết định của người dân, chuyện trao đổi bảo hiểm, cũng không phải là những bệnh tật đã có sẵn của người muốn được bảo hiểm, cũng chẳng phải là giới người già, người nghèo, hay các tổng thống cũ muốn làm như thế nào, nhưng nó cần phải luôn luôn nhắm tới chủ đề: hệ thống bảo hiểm là hệ thống kiếm lời hay bất vụ lợi? Vấn đề đặt ra là sứ mạng của hệ thống chăm sóc y tế là gì? Để kiếm được càng nhiều lợi nhuận càng tốt hay là bất vụ lợi để chăm lo sức khỏe cho dân?"

Bác sỹ Ores cho rằng cuộc tranh luận đã không đi đúng hướng và theo ông các hãng bảo hiểm, với lợi lộc hàng tỉ tỉ đô la, đầy thế lực không muốn cho nguời dân thấy rõ vấn đề.

Mời quí vị truy cập lại bài viết "BS Ores: Tấm gương sáng về chăm sóc sức khỏe bệnh nhân" trong mục Câu Chuyện Nước Mỹ trước đây để tìm hiểu thêm về quan điểm của ông.

CHUYỆN BẢO HIỂM Y TẾ TẠI HOA KỲ

Chuyện bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ
Source: VietCatholic News

Chuyện bảo hiểm y tế

Tổ Chức Y Tế Thế Giới đã xếp chương trình y tế của Mỹ vào hạng thứ 15 trên 19 quốc gia tiên tiến về khả năng chữa khỏi những bệnh hiểm nghèo. Canada được xếp hạng 7, còn Pháp đứng vào hạng đầu. Như vậy nền y tế của Mỹ còn có nhiều vấn đề phải cải tổ. Nhưng việc cải tổ rất căm go vì các thế lực tư bản đứng đàng sau muốn bảo vệ các quyền lợi của họ.

Hôm 23.3.2010, sau khi ký đạo luật cải tổ y tế, Tổng thống Obama đã tuyên bố:

“Ngày hôm nay, sau gần một thế kỷ thử nghiệm, sau một năm tranh cãi, chương trình cải cách bảo hiểm sức khỏe đã trở thành luật tại nước Mỹ”.

Chúng ta nhớ lại, trong một lá thư gởi cho một người bạn đề ngày 21.12.1933, Tổng Thống Franklin D. Roosevelt đã viết:

“Như bạn đã biết, thật sự vấn đề là một bộ phận tài chánh tại các trung tâm lớn đã làm chủ chính phủ Hoa Kỳ kể từ thời Tổng Thống Andrew Jackson."

Còn Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Liên Bang Felix Frankfurter tuyên bố:

“Những người thật sự cai trị ở Washington là vô hình, và thực thi quyền hành từ sau hậu trường.”

Những thế lực vô hình đứng đàng sau chính quyền Mỹ mà Tổng Thống Roosevelt và Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Frankfurter nói đến là những “siêu tổ chức” có quyền lực cao độ với những phương thức hoạt động hết sức tinh vi và táo bạo để bảo vệ và triển khai các quyền lợi của họ, có khi bất chấp quyền lợi quốc gia và an sinh của xã hội.

Không phải riêng tại nước Mỹ, ở Ấn Độ tình trạng còn tệ hơn. Hiến Pháp Ấn có hiệu lực kể từ ngày 26.1.1950 hủy bỏ chế độ đẳng cấp (castles) và hạng khốn cùng (untouchables) trong xã hội. Nhưng hiện nay vẫn còn có khoảng 360 triệu người thuộc giai cấp hạng thấp đang sống trong cảnh nghèo khó hay khốn cùng. Tài liệu kiểm tra cho biết số người có lợi tức dưới 2 USD một ngày chiếm 97,5% dân số Ấn, tức hơn 900 triệu người. Một tài liệu của Liên Hiệp Quốc cho biết tại Ấn Độ hiện có khoảng 40 triệu công nhân, đa số là người Dalit, đang phải làm việc trong tình trạng như nô lệ để trả những món nợ do các thế hệ trước đã mắc! Các thành phần cấp cao muốn tiếp tục duy trì tình trạng này để bóc lột, nhưng chính phủ Ấn và LHQ không làm gì được.

Tại Hoa Kỳ, tính từ ngày lập quốc đến nay, đã có những sự thay đổi đáng kể theo thời gian nhờ truyền thống tôn trọng nhân bản của những người Mỹ gốc Âu Châu và những cách nhìn sáng suốt trước sự biến chuyển của tình hình đất nước và tình hình thế giới, nhưng các thế lực tư bản đứng đàng sau hậu trường vẫn còn nắm quyền quyết định nhiều chính sách của quốc gia với mục tiêu lý tài.

Sự phát triển của nhân loại và sự xuất hiện của chủ nghĩa cộng sản là những yếu tố chính đòi hỏi nước Mỹ phải giải quyết những vấn đề của đất nước này, trước tiên là vấn đề của người da đỏ và người nô lệ da đen gốc Phi Châu. Tiếp đến là số phận của những người nghèo. Cũng như ở Ấn Độ, việc giải quyết những vấn đề của người nghèo tại nước Mỹ đã đụng chạm rất lớn đến quyền lợi của khối đại tư bản, do đó sự phản kháng lúc nào cũng quyết liệt.



CUỘC CÁCH MẠNG CĂM GO

Hoa Kỳ có một hệ thống bảo hiểm y tế tư rất khắc nghiệt, đó là những doanh nghiệp có mục đích vụ lợi (for-profit organization), không quan tâm gì đến sức khỏe của toàn dân, nhất là những người nghèo. Họ chỉ muốn kiếm được càng nhiều lời càng tốt.

Phải đến năm 1935, sau nhiều cuộc đấu tranh cam go, ngày 14.8.1935 chính phủ Hoa Kỳ mới đưa ra được Đạo Luật An Sinh Xã Hội (Social Security Act), thiết lập một hệ thống phúc lợi dành cho những người cao niên. Cũng phải qua nhiều cuộc tranh cãi cam go, đến ngày 30.7.1965 chính phủ mới ban hành được Các Tu Chính Án Luật An Sinh Xã Hội (Social Security Act Amendments) thiết lập hai chương trình Medicare và Medicaid về bảo hiểm y tế cho những người trên 65 tuổi và những người nghèo.

Trong cuộc tranh cử năm 1992, ông Clinton đã đặt nặng chương trình cải tổ y tế như là một đề tài chính để tranh cử. Sau khi đắc cử, năm 1993, Tổng Thống Chinton đã đưa ra một kế hoạch cải tổ y tế, đòi hỏi mọi công dân Mỹ và thường trú nhân phải ghi danh vào một kế hoạch y tế. Chi phí khởi sự dành cho kế hoạch này từ năm 1993 là $13,5 tỷ sẽ tăng đến $38,3 tỷ vào năm 2003. Kế hoạch này đã bị nhóm tư bản tài chính Mỹ đánh bại qua chính đảng Dân Chủ vào tháng 9 năm 1994.

Mặc đầu đạo luật cải tổ y tế mà Tổng Thống Obama mới ban hành chưa có gì khả quan lắm nếu so với các chương trình y tế hiện nay tại các quốc gia tiên tiến khác như Canada, Pháp, Đức, Anh, Nhật hay Thụy Sĩ, nhưng nó cũng sẽ giải quyết được nhiều khó khăn về y tế mà nhiều người đang gặp phải.

Trước khi nhìn lại các mô thức y tế hiện đang áp dụng tại một số quốc gia tiên tiến và những khuyết điểm của chương trình y tế Mỹ được áp dụng trong một thế kỷ qua, chúng tôi xin tổng hợp những điểm chính của đạo luật cải tổ y tế mới được ban hành:

ĐẠI CƯƠNG VỀ NHỮNG CẢI TỔ

Mục tiêu chính của đạo luật “Affordable Health Care for America Act” là nhằm mở rộng việc bảo hiểm y tế cho thêm 32 triệu người ở Hoa Kỳ và cải tổ một số điểm quan trọng trong chương trình y tế của Hoa Kỳ hiện nay. Thời gian có hiệu lực đầy đủ của đạo luật kéo dài từ 2014 đến 2019, nhưng một số điều khoản của đạo luật sẽ có hiệu lực ngay, đại khái như sau:

1.- Các hãng bảo hiểm không được phép giới hạn số tiền trả cho việc chữa trị của khách hàng. Quy định này rất quan trọng đối với những người bị những bệnh hiểm nghèo như ung thư.

2.- Những người đã bị các hãng bảo hiểm y tế từ chối bán bảo hiểm do tình trạng bệnh hoạn sẵn có, được mua bảo hiểm tạm thời từ nay cho đến năm 2014 khi luật mới được thi hành đầy đủ. Một ngân khoản 5 tỷ USD sẽ được cung ứng cho dịch vụ này.

3.- Các hãng bảo hiểm y tề phải cung cấp bảo hiểm cho các thanh niên không còn lệ thuộc gia đình cho tới năm 28 tuổi. Quy định này sẽ giúp cho các sinh viên mới ra trường và những người còn tìm việc có bảo hiểm y tế.

4.- Mỗi người già được thêm $250 trả tiền mua thuốc bù vào khoảng trống mà Medicare Part D không chi trả. Trong tương lai, khi đã xử dụng số tiền được mua thuốc trong Medicare Part D ($2850), sẽ không còn phải trả 100% tiền túi như hiện nay mà sẽ được giảm dần cho đến năm 2020 chỉ còn phải trả 25%.

Kể từ năm 2014, những biện pháp sau đây sẽ được áp dụng:

1.- Hầu hết mọi người dân Mỹ phải mua bảo hiểm, nếu không sẽ bị phạt. Tiền phạt khởi đầu là 1% thu nhập cá nhân, tối thiểu là $95, sau đó đến năm 2016 sẽ tăng lên tới 2.5% thu nhập hoặc tối thiểu $695. Mức tiền phạt giới hạn cho cả gia đình là $2.085.

2.- Nếu không thể trả tiền mua bảo hiểm vì quá nghèo, thì có thể được hưởng Medicaid, một chương trình bảo hiểm sức khỏe của liên bang cho người nghèo. Chương trình này sẽ được mở rộng đáng kể từ năm 2014. Những gia đình nghèo được miễn giảm thuế, hoặc nếu gồm 4 người có thu nhập dưới $88.000 một năm, sẽ được tài trợ để mua bảo hiểm.

3.- Các tiểu thương, các công ty nhỏ được hưởng điều kiện dễ dãi và nhận trợ giúp trong việc mua bảo hiểm sức khỏe. Cơ sở dưới 50 người không bị phạt nếu không mua bảo hiểm cho nhân viên. Cơ sở dưới 25 người với mức lương dưới $50.000 được giảm thuế 35% chi phí đóng bảo hiểm năm nay và 50% năm 2014. Cơ sở trên 50 người không mua bảo hiểm cho nhân viên có thể bị phạt tới $2.000 cho mỗi nhân viên làm toàn thời gian.

Chương trình cải tổ y tế sẽ tốn khoảng $940 tỷ trong 10 năm. Tuy nhiên, chính phủ quyết định sẽ tăng tiền thuế của công ty lớn và những người có thu nhập cao, đồng thời giảm chi phí trong chương trình Medicare Advantage (không phải Medicare cho người già). Theo ước lượng của Văn phòng Ngân sách Quốc Hội, kế hoạch này sẽ giúp ngân quỹ liên bang tiết kiệm được $138 tỷ.

Dưới đây, xin mời đọc giả đọc bài “Tìm Hiểu về Cải Cách Y Tế ở Mỹ” của ông Trương Đình Trung. Bài này nói về các mô hình bảo hiểm trên thế giới và so sánh chương trình y tế của Mỹ với các quốc gia tiên tiến khác trên thế giới như Pháp, Anh, Đức, Nhật Bản và Canada. Chúng tôi chỉ xin trích lại những phần chính, vì bài báo có giới hạn.

CÁC MÔ HÌNH BẢO HIỂM Y TẾ TRÊN THẾ GIỚI

A.- Mô hình Bismarck: Đức, Nhật, Pháp, Thụy sĩ, v.v.: Giới cung cấp dịch vụ và người chi trả cho các dịch vụ y tế hoàn toàn là tư nhân, trên căn bản từ thiện, không kiếm lời (not for profit); với luật lệ chặt chẽ về dịch vụ và lệ phí. Mô hình này do cố Thủ tướng Von Bismarck của Đức đưa ra vào năm 1883, nằm trong nỗ lực thống nhất quốc gia, xây dựng một dân tộc khỏe mạnh làm nền tảng cho một đội lục quân tinh nhuệ. Trong mô hình này, chủ và thợ cùng chia nhau trách nhiệm về bảo hiểm y tế. Chính phủ đảm trách việc giúp chi phí y tế cho người nghèo; còn những người giàu có nhất được miễn khỏi mua bảo hiểm y tế.

B.- Mô hình Beveridge: Là mô hình của Anh quốc, theo đó Chính phủ cung cấp toàn bộ dịch vụ y tế cho người dân qua National Health Services. Có bệnh viện và bác sĩ tư, nhưng đa số còn lại nằm trong tay của chính quyền. Ý, Tây Ban Nha, Na Uy, Đan Mạch, Thuỵ Điển, Hong Kong theo mẫu này. Mô hình này cung cấp bảo hiểm y tế phổ quát cho mọi người.

C.- Mô hình Bảo Hiểm Y tế Quốc gia: Dịch vụ y tế do khu vực tư nhân cung cấp, nhưng người trả phí tổn là chính phủ thông qua hãng bảo hiểm y tế do chính phủ kiểm soát. Chính phủ là người quyết định dịch vụ y tế nào nên được làm và thời gian chờ đợi. Canada, và ở mức độ nào đó, Đài Loan, Nam Hàn là những nước theo mô hình này.

D.- Mô hình trả tiền túi (out-of-pocket model): Đa số hơn 150 quốc gia trên thế giới không có hệ thống chi trả cho chi phí y tế. Bệnh nhân phải tự trang trãi cho các chi phí y tế bằng tiền túi của mình; không có những chương trình bảo hiểm do tư nhân hay chính phủ điều hành. Chẳng hạn, ở Campuchia, 91% chi phí y tế trong nước được trả bằng tiền túi; 85% ở Ấn Độ và 73% ở Ai Cập. Trong khi đó ở Anh, có chừng 3% và Mỹ có chừng 17% dịch vụ y tế được trả bằng tiền túi của bệnh nhân (từ hơn 47 triệu người không có bảo hiểm).

CƠ CẤU HỆ THỐNG BẢO HIỂM Y TẾ HIỆN NAY CỦA MỸ ( trước khi cải tổ )

1.- Hệ thống y tế hiện nay của Mỹ là một hổn hợp của cả 4 mô hình nêu ở phần đầu:

A.- Đối với những người trên 65 tuổi thì Mỹ lại theo mô hình của Canada. Hệ thống Medicare, do chính phủ Liên bang điều hành, là một hệ thống bảo hiểm y tế phổ quát áp dụng cho mọi công dân trên 65 tuổi. Mỹ hoàn toàn sao chép chương trình này từ Canada, kể cả tên gọi, từ năm 1965. Chính phủ chi trả cho tất cả mọi chi phí y tế cho các thành viên của chương trình Medicare. Số người trên 65 tuổi chiếm khoảng 13%, tức chừng 40 triệu (con số năm 2007).

B.- Người Da đỏ, Quân nhân và Cựu chiến binh thì được hưởng bảo hiểm y tế theo mô hình Beveridge của Anh. Chính phủ Liên bang đảm nhiệm cả việc cung cấp dịch vụ y tế lẫn việc chi trả cho các dịch vụ đó. Các trạm xá và bệnh viện đều là của chính phủ Liên bang; các bác sĩ là nhân viên của chính phủ.

C.- Những người trong độ tuổi lao động lại thuộc về mô hình Bismarck. Các chủ nhân và các công ty cùng với công nhân, viên chức chia nhau chi phí mua bảo hiểm. Và công nhân trả thêm co-payment cho một số dịch vụ y tế. Các hãng bảo hiểm y tế hoàn toàn là tư nhân, là những tổ chức có mục đích kiếm lời (for profit entity). Nhóm này chiếm đại đa số dân chúng, đến khoảng 160 triệu người.

D.- Cuối cùng là những người không có bảo hiểm y tế. Thành phần này rơi vào mô hình trả tiền túi (out-of-pocket model) nói ở trên. Nghĩa là họ phải dùng tiền riêng của mình để trả cho toàn bộ những chi phí y tế do họ phát sinh. Hiện nay có chừng hơn 47 triệu người Mỹ thuộc vào mô hình này!

2.- Những vấn đề hiện nay của hệ thống y tế Mỹ:

- Phẩm chất của nền y tế kém so với chi phí cao và gia tăng nhanh. Mỹ là nơi quy tụ các bác sĩ, chuyên gia y tế, y cụ và phương pháp điều trị tối tân vào bậc nhất trên thế giới. Tuy nhiên, một cách tổng quát thì phẩm chất của nền y tế, xét theo các tiêu chuẩn quốc tế, lại không cao so với các quốc gia khác và so với mức chi phí. Có đến gần 47 triệu người không có bảo hiểm, khoảng 25 triệu với bảo hiểm giới hạn và hàng năm có đến cả trăm ngàn người chết chỉ vì lý do đơn giản là không có bảo hiểm để được gặp bác sĩ, được chẩn đoán và điều trị.

- Chi phí săn sóc y tế hàng năm của Mỹ cao hơn các nước khác; chẳng hạn gấp đôi Canada, chiếm đến gần 17% tổng sản phẩm nội địa (GDP). Và mức chi phí y tế gia tăng quá nhanh; gần gấp đôi chỉ trong vòng chưa đầy một thập niên.

- Các hãng bảo hiểm khống chế thị trường, đẩy giá bảo hiểm lên cao khiến nhiều người không mua nổi. Có trường hợp hãng bảo hiểm từ chối bảo hiểm khi bệnh xảy ra cho những người đã có mầm bệnh, hoặc những chứng liên quan, trước khi mua bảo hiểm, nhưng không ghi trong hợp đồng bảo hiểm; tiếng Mỹ gọi là pre-existing conditions.

- Tất cả các hãng bảo hiểm ở Mỹ đều thuộc loại doanh nghiệp có mục đích kiếm lời, for-profit organization; lý do tồn tại của các hãng bảo hiểm là lợi nhuận, chứ không phải vì sức khoẻ của khách hàng. Quyền lợi kinh tế của hãng bảo hiểm và quyền lợi y tế của khách hàng luôn mâu thuẫn và tiêu trừ lẫn nhau. Một trong những thủ thuật thông thường của các hãng bảo hiểm là từ chối, hoặc trì hoãn, chi trả phí tổn dịch vụ y tế cho khách hàng (deny or delay customer’s claim payments). Họ mướn những chuyên viên để lo việc này (gọi là các claim adjusters), hoặc thiết lập các hệ thống computer tối tân để tự động hoá việc từ chối chi trả. Họ cũng tưởng thưởng cho những nhân viên nào thực hiện được tốt những sự từ chối hoặc trì hoãn như vậy. Theo National Association of Insurance Commissioner thì chỉ riêng trong năm 2008 có đến hơn 195,000 khiếu nại của khách hàng về việc bị các hãng bảo hiểm từ chối chi trả dịch vụ y tế. Có trường hợp khách hàng đã chết rồi mà sự khiếu nại vẫn chưa giải quyết

- Ngoài ra còn có trường hợp huỷ bỏ hồi tố hợp đồng bảo hiểm (retroactive cancellations/ after-the-fact policy cancellations) nếu hãng bảo hiễm khám phá ra là khách hàng trước đó, khi ký hợp đồng bảo hiểm, đã cố ý hay vô tình không khai một chi tiết bệnh lý nào đó trong hồ sơ cá nhân của mình. Ngay cả những người vì không biết mà không khai cũng chịu sự chế tài đó. Và sự huỷ bỏ này có thể áp dụng cho cả gia đình dù chỉ một thành viên trong gia đình sai phạm. Chẳng hạn một phụ nữ ở Texas bị phát hiện có bướu trong vú. Ngay lúc đó hãng bảo hiểm điều tra và tìm ra là trước đó người phụ nữ này đã mắc chứng rỗng xương (osteoporosis) mà không khai khi lập hợp đồng bảo hiểm. Tuy rằng chẳng có mối liên hệ gì giữa hai căn bệnh, hãng bảo hiểm vẫn lấy lý do đó để huỷ bỏ hợp đồng bảo hiểm!

- Sự an toàn của các dịch vụ y tế là một vấn đề khác. Hàng năm có đến gần 100.000 người chết trong các bệnh viện gây ra do các nhầm lẫn có thể tránh được trong dịch vụ y tế (preventable medical errors), nhiều hơn thương vong do tai nạn xe cộ hay do bệnh AIDS! Vấn đề này dẩn đến việc giới cung cấp dịch vụ y tế: bác sĩ, dược sĩ, bệnh viện, v.v., phải trả bảo hiểm nghề nghiệp cao hơn nhiều lần so với đồng nghiệp ở các quốc gia khác. Nó cũng làm gia tăng các vụ kiện tụng giữa bệnh nhân và các bác sĩ. Tất cả những vấn đề này góp phần không nhỏ vào việc đẩy chi phí y tế nói chung lên cao rất nhanh; hơn gấp đôi chỉ trong một thập niên.

- Một thiếu sót khác liên quan đến vấn đề phòng bệnh (preventive care). Khác với các quốc gia tiên tiến khác, như Anh Quốc chẳng hạn, hệ thống y tế của Mỹ không chú ý đúng mức đến công tác phòng bệnh. Những bệnh trạng đứng đầu trong danh sách gây tử vong hàng năm như các chứng tim mạch, tiểu đường, ung thư phổi, ung thư vú, v.v., là những chứng bệnh có thể ngăn ngừa được với hiệu quả cao nếu như sự phòng bệnh được thực hiện chu đáo và người dân có bảo hiểm y tế đầy đủ. Sự thiếu chú trọng đến vấn đề phòng bệnh phản ảnh trong hiện tượng thiếu thốn bác sĩ gia đình. Một số ước tính trong năm 2008 cho thấy nước Mỹ thiếu đến 14.000 bác sĩ gia đình. Hiện nay bác sĩ tổng quát chỉ chiếm 35% tổng số bác sĩ; so với Anh Quốc là 60%. Thu nhập trung bình của một bác sĩ tổng quát là chừng 200.000 dollars/năm; của một bác sĩ giải phẩu chừng 350.000 dollars/năm. Tỉ lệ sinh viên y khoa chọn đi chuyên ngành rất cao so với số chọn đi toàn khoa. Học phí tại các trường Y khoa rất đắt, trung bình một sinh viên y khoa tốt nghiệp nợ từ 60.000 cho đến 100.000 dollars!

- Sự hạn định dịch vụ y tế (healthcare rationing): Một vấn đề khác trong bảo hiểm y tế ở Mỹ, ít được đề cập đến, là sự hạn định các dịch vụ y tế đối với bệnh nhân. Trước hết là sự giới hạn việc đi khám bác sĩ. Thông thường hãng bảo hiểm buộc bệnh nhân chỉ được đến khám ở những bác sĩ có tên trong một mạng nhất định (in network); hãng bảo hiểm sẽ không chi trả nếu người bệnh tự ý đi khám ở những bác sĩ ngoài mạng (out-of network). Việc phải trả co-payment hoặc deductible cũng là những hình thức buộc người bệnh phải tự hạn định mình trong việc đi khám bác sĩ hoặc chữa trị. Kế đến là hãng bảo hiểm từ chối không chi trả cho những sự chữa trị hoặc các dược liệu nào đó đối với bệnh nhân (như CT scan, làm răng giả, niền răng, chiropractice, thuốc mới…). Các bác sĩ chỉ có quyền đề nghị sự chữa trị hay các xét nghiệm; còn người quyết định cuối cùng trong mọi trường hợp, ngoài bệnh nhân ra, là hãng bảo hiểm với quyền chi trả của mình.

Ngay cả bảo hiểm của chính phủ, như Medicare hay Medicaid, cũng có sự hạn định nêu trên. Sự khác biệt là những hạn định của bảo hiểm chính phủ không vì mục đích kiếm lời, như của bảo hiểm tư nhân, mà thường là để dành một số dịch vụ nào đó cho những trường hợp cần thiết hơn.

(Hết trích bài của ông Trương Đình Trung)

VƯỢT QUA NHỮNG THỬ THÁCH

Trong bài diễn văn nhận chức hôm 20.1.2009, Tổng Thống Obama đã nói:

“Chúng ta hiện đang trong giữa cuộc khủng hoảng mà ai ai cũng biết. Đất nước chúng ta đang trong thời chiến, chống lại một mạng lưới bạo lực và thù hận rộng khắp, một phần là hậu quả của thái độ tham lam, vô trách nhiệm của một số người, nhưng cũng là hậu quả của việc chúng ta đã thất bại, không có những lựa chọn khó khăn, chuẩn bị sẵn sàng cho đất nước trong kỷ nguyên mới.”

Mong ông can đảm vượt qua những thử thách đã thấy trước để đem nước Mỹ tới những ngày tươi sáng hơn.

Ngày 30.3.2010

Lữ Giang

TAI VẠ CHO "KHÚC RUỘT YÊU THƯƠNG" - BẢN ÁN MỞ MÀN


Ảnh: photobucket modified

Bọn tội phạm này thật ra là bọn cộng sản nằm vùng cùng với bọn "Việt kiều yêu nước" qua lại với Việt cộng, đều hợp tác với cộng sản trên nhiều mặt làm tổn hại cho những nước sở tại đang dung chứa chúng. Tất cả bọn chúng dần dần đều sẽ bị sa lưới. Chúng ta có trách nhiệm tố giác và vạch mặt chúng với các cơ quan công lực sở tại, nhưng hãy thận trọng, vì ở nơi nào cũng có các cảm tình viên cộng sản, hoặc những tên cộng sản nằm vùng trà trộn làm mật báo cho đồng bọn, vừa để "ăn cắp" nữa. Cộng sản không thèm mua vũ khí của Âu Mỹ, chỉ mua vũ khí của Nga, còn của Âu Mỹ thì chờ đám "Việt kiều yêu nước" ăn trộm kỹ thuật, bỏ tiền ra ít mà lợi lớn, đó là chiến lược lâu dài của Việt cộng để hút chất xám người Việt hải ngoại. Chúng ta không thể để cho bọn tôi tớ Việt cộng làm ô danh cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Hãy cùng nhau tẩy chay và tố cáo chúng.

Nhà nhà, người người cùng nhau tẩy chay và tố cộng, bất kể chúng là sư hay là cha, là giáo sư hay là bác sĩ, kỹ sư v.v..., không thành vấn đề. Trách nhiệm của chúng ta là phải lột trần bộ mặt thật của bọn cộng sản tàn ác, xảo điếm gian trá, không vì những cảm tính mê muội mà bao biện che lấp cho chúng.

Tai vạ cho “khúc ruột yêu thương”

Vụ án Nexus Technologies, một công ty kinh doanh xuất khẩu của 3 anh em ruột người Mỹ gốc Việt họ Nguyễn ở Philadelphia, bang Pensylvania, Hoa Kỳ, đang làm xôn xao dư luận ở Mỹ và châu Âu.

Hãng tin Mỹ AP và hãng tin Pháp AFP đều đưa tin này hàng đầu. Toà án Philadelphia đã bắt đầu xử, nghe cáo trạng, lấy khẩu cung và điều tra sâu thêm, dự kiến đến tháng 7 sẽ có thể tuyên án.

Vụ án này rất quan trọng vì vừa là một vụ buôn lậu lớn, vừa là một vụ rửa tiền lớn, còn thêm là một vụ hối lộ các quan chức Hà Nội. Vụ này liên quan đến an ninh và quốc phòng của nước Mỹ, vì hàng xuất khẩu lậu từ Mỹ vào Việt Nam bao gồm những thiết bị kỹ thuật điện tử quân sự hiện đại, lên đến mấy chục triệu đôla Mỹ, như: trang thiết bị để vẽ bản đồ dưới mặt biển, thiết bị dò, tháo gỡ bom mìn, dò tìm các loại hóa chất, phụ tùng trực thăng, thiết bị viễn thông lắp đặt trên vệ tinh…

Luật pháp Mỹ rất nghiêm đối với lọai tội phạm này. Đã có riêng một bộ luật để xử, mang tên Foreign Corrupt Practices Act – Luật trừng phạt tội hối lộ cho người nước ngoài – viết tắt là FCPA.

Bài này bàn thêm về ảnh hưởng của vụ án đối với mối quan hệ giữa chế độ độc đảng cai trị đất nước với bà con ta trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

Ðây là một vụ án tiêu biểu cho việc thực hiện Nghị quyết 36 của Ðảng Cộng sản, với nội dung ca ngợi 3 triệu bà con ta là “khúc ruột yêu thương của Tổ quốc”, kêu gọi các nhà kinh doanh Việt kiều mang tiền của về kinh doanh, tham gia xây dựng quê hương.

Chắc hẳn 3 anh em ruột các ông Nam Nguyễn, Kim Nguyễn và An Nguyễn sau khi lập nghiệp phát đạt dựng lên công ty Nexus Technologies đã nghe tin theo lời kêu gọi của Nghị quyết 36 để liều lĩnh lao vào những thương vụ béo bở mang tính mạo hiểm quá cao này.

Nay kết quả ra sao?

Ba anh em họ Nguyễn đã bị truy tố. Công ty Nexus Technologies đã đóng cửa. Tiền bạc tài sản đã bị niêm phong. Công ty phải chuẩn bị nộp phạt 27 triệu đôla.

Cả công ty và gia đình 3 anh em lo buồn, chới với, kinh hoàng, tỉnh ra là đã muộn, hối không kịp, không cái dại nào giống cái dại nào.

Kinh hoàng nhất là khi các chuyên gia luật đối chiếu Luật FCPA với tội trạng nhận định rằng ông Nam Nguyễn (54 tuổi) và ông An Nguyễn (34 tuổi) có thể bị tuyên án mỗi người 35 năm tù giam, còn ông Kim Nguyên (41 tuổi) có thể bị 30 năm tù giam. Thế là mất hết!

Để xem chính quyền Hà Nội sẽ có thái độ ra sao.

Rất nhiều khả năng là họ sẽ bỏ mặc 3 nạn nhân trong tai hoạ kinh khủng này, với cảnh sạt nghiệp và 105 năm tù lơ lửng trên đầu 3 Việt kiều “yêu nước” đã trót dại bùi tai khi nghe Nghị quyết 36 tán tỉnh ngọt ngào như mật.

Âu cũng là một bài học cực kỳ sâu sắc để đời cho bà con ta ở hải ngoại. Cảnh giác bao nhiêu cũng chưa đủ đối với chính quyền độc quyền đảng trị trong cơn khủng hoảng toàn diện triền miên hiện nay.

Khi thì họ gọi bà con ta là “khúc ruột thân thương”, khi thì chỉ là “khúc ruột thừa vô dụng”, cắt bỏ không chút thương tiếc!

Bài do tác giả gửi đăng. Nguồn: Blog Bùi Tín – VOA

PHIM TÌM HIỂU VỀ TRÁI ĐẤT: AMAZING EARTH & TECTONICS

LƯỚT WEB VỚI TỐC ĐỘ ÁNH SÁNG - SURF THE WEB AT SPEED OF LIGHT


MIT researchers have demonstrated the first laser built from germanium that can emit wavelengths of light useful for optical communications - (Christine Daniloff for MIT)

Các nhà nghiên cứu của MIT lần đầu tiên đã biểu diễn việc bắn ra tia laser từ germanium, có thể ứng dụng trong kỹ thuật truyền thông quang học, trong đó có việc làm ra những con chip điện tử vận hành với tốc độ ánh sáng, trong điều kiện nhiệt độ bình thường, mà không cần phải dùng đến hệ thống giảm nhiệt phức tạp rất tốn kém để hạ nhiệt xuống dưới 123 Kelvin ( −150 °C, −238 °F ). Tuy nhiên từ nay cho đến ngày các dụng cụ laser quang học làm bằng germanium được bán ra thị trường có thể phải cần thêm nhiều năm nữa.

Lướt web với tốc độ ánh sáng
Surf the Web at the Speed of Light

By ERIC BLAND - ABC NEWS/Technology
March 6, 2010
Lee Rainie, of the Pew Internet Project, talks about his study's latest findings

Light-speed computing is one step closer to reality.

Scientists from the Massachusetts Institute of Technology have created a new infrared laser made from germanium that operates at room temperature.

The research removes the cryogenic cooling systems previously needed for infrared lasers and could lead to powerful computer chips that operate at the speed of light.

"Using a germanium laser as a light source, you could communicate at very high data rates at very low power," said Jurgen Michel of the Massachusetts Institute of Technology, who developed the new germanium laser. "Eventually you could have the computing power of today's supercomputers inside a laptop."

The creation of a new laser, even one based on germanium, is not newsworthy; more than 15,000 different lasers, some of which use germanium, have been created since the 1950s. What makes this particular germanium laser unique is that it creates an infrared beam at room temperature.

Until now infrared germanium lasers required expensive cryogenic cooling systems to operate. The new germanium laser operates at room temperature.

Laser Could Lead to Computer Chips That Operate at Speed of Light

Light-Speed Laser Is Still Years Away

To create the germanium laser, the scientists take a six-inch, silvery-gray disk of silicon and spray it with a thin film of germanium. These same disks are actually used to produce chips in today's computers.

An electrically powered, room-temperature, infrared laser for laptop computers is still years away, however, cautioned Michel. If and when those laptops do arrive, they will be powerful -- more powerful in fact than even today's supercomputers.

The battery that powers the laptop won't necessarily last any longer, but the power it does hold will make calculations orders of magnitude faster than today.

"We can't keep doing what we are currently doing," said Tom Koch, a scientist at Lehigh University who was familiar with the work but not directly involved with it.

"We need high-density, low-power solutions," said Koch. Computer chips are constantly getting smaller and smaller, but they are approaching the fundamental limits of electron-based computing. Light-based computing is one option to improve the speed and power of computers.

Germanium-Based Optical Computing Is Especially Attractive

Germanium-based optical computing is an especially attractive material for optical computing because it wouldn't require any change to the existing computer chip industry, Koch said. The same machines that use silicon could also use germanium to make future chips.

Despite germanium's advantages, Koch agreed with Michel that years will pass before any consumer devices are made with germanium. Scientifically, however, "this is a really nice result," said Koch.

People have tried to use germanium for an infrared laser for decades without success. The fact that the MIT scientists got the laser working at all is quite impressive, said Koch.

*********************************************************************


Lasers made of silicon-compatible material could bring optical data transmission onto computer chips - Image: David Freund/iStockphoto

FIRST GERMANIUM LASER

BY Neil Savage // February 2010
http://spectrum.ieee.org/semiconductors/optoelectronics/first-germanium-laser

10 February 2010—A laser made of germanium may open the door to optical interconnects on computer chips that have multiple processing cores, say researchers at MIT, who recently demonstrated such a laser.

The group, led by Jurgen Michel, a research scientist at MIT’s Microphotonics Center, achieved low-level lasing at room temperature with a laser built from layers of germanium grown on a silicon wafer and powered by pulses from a separate laser. The paper is set to be published soon in Optics Letters.

Michel envisions using such a laser to make an optical bus, which would carry data around a multicore microprocessor. On a chip with 64 cores, such a system could have 40 times the power efficiency of traditional wire connections, he estimates. And in the next few years, chips with hundreds of cores are expected to make the concept even more useful. Another approach to such a system involves bonding lasers that are made of compound semiconductors and built separately onto silicon chips, but that could prove too costly and error prone for mass production. Germanium is already used in silicon manufacturing processes, and growing a laser directly on a chip should be vastly more efficient, Michel says.

Germanium, like silicon, is an elemental semiconductor that doesn’t easily emit light, because it has an indirect band gap. So when electrons within the germanium are excited by an outside energy source, such as a laser, and then drop back to a lower-energy state, they emit the excess energy as heat rather than light. To get the material to produce photons instead, the researchers had to alter the germanium to achieve a direct band gap.

“Luckily with germanium, the difference between the direct and the indirect band gap in terms of energy is not that great,” Michel says.

The researchers used two tricks to make up that difference. First they doped the germanium with phosphorus. The electrons in the phosphorus occupy the lower-energy state so that it’s no longer available to excited electrons, which instead drop to the direct band-gap energy. ”We filled the indirect band gap so much that the electrons would spill into the direct band gap,” Michel says.

The team doped the germanium with 1019 atoms of phosphorus per cubic centimeter. Michel says they need to increase that to at least 5 x 1019 to get about 10 times as much light out of the laser and thus make it practical. At the high temperatures used to make the laser, phosphorus tends to leak out faster than the researchers can put it in, so such an increase will require changes to their doping methods.

Increasing the doping will also produce a wider range of laser wavelengths. In the experiment, the team saw light from 1590 to 1610 nanometers, but with more doping that could become 1500 to 1620 nm. Silicon is transparent at those wavelengths, so the same material used to build circuits could also build waveguides to route the light around a chip.

The team also reduced the difference between the two energy states by putting mechanical strain on the germanium. They built the device by depositing a silicon oxide on a silicon chip, with a 1.6-micrometer-wide trench in the oxide; then they grew the germanium in the trench at about 600 °C. They annealed the device at 850 °C. Because silicon and germanium shrink at different rates as they cool from the annealing temperature, the process stretched the germanium so that its atoms were farther apart.

“The key issue for applications is whether an electrically pumped laser can be made,” says Philippe Fauchet, a professor at the University of Rochester’s Institute of Optics, who calls the work “really important.” Using electricity instead of another laser to power the device is necessary to make the laser practical for on-chip use.

It will also need to emit light in a continuous wave instead of in pulses, as it does now. Michel says there appears to be a clear path to reaching those goals, though he expects it to take at least a couple of years.

About the Author

Neil Savage writes about optoelectronics and other technology from Lowell, Mass. In January 2010 he reported on a new way to get silicon to emit light by using plasmonic waveguides.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ... 16 >>