Ảnh: vietnetlinks.com

Trung Tướng Dư Quốc Đống

Võ Trung Tín & Nguyễn Hữu Viên
Source: vietbao

Tướng Dư Quốc Đống sinh Tháng 12 năm 1932 tại Minh Lương tỉnh Rạch Giá, Khi còn nhỏ theo học tại trường Tư thục Võ Thành Trứ về sau lên Sài Gòn học tại tư thục Guillerault trên đường Chasseloup Laubat ( Hồng Thập Tự )

Gia nhâp quân đội khóa 5 Hoàng Diệu, Trường Vỏ Bị Quốc Gia Việt Nam khai giảng vào tháng 7/1951 và mãn khóa ngày 24/4/1952. Sau khi tốt nghiệp Ông được đưa về phục vụ tại Tiểu Đoàn 4 Vệ Binh Sơn Cước tai Pleiku đến một năm sau mới tình nguyện thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù.

Khi về Nhảy Dù, Thiếu Úy Dư Quốc Đống giữ chức vụ Trung Đội Trưởng Tiểu Đoàn 1 ND dưới quyền chỉ huy của Thiếu Tá Vũ Quang Tài, Tiểu Đoàn Trưởng.

Năm 1954, Ông được thăng cấp Trung Úy và giữ chức vụ Đại Đội Trưởng khi tham gia chiến dịch càn quét lực lượng Binh Xuyên ra khỏi Đô Thành Sài Gòn năm 1955. Sau trận nầy Ông được thăng cấp đặc cách Đại Úy nhiệm chức.

Cũng trong năm nầy, Thiếu Tá Vũ Quang Tài giao quyền chỉ huy Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù cho Đại Úy Trần Văn Đô làm Tiểu Đoàn Trưởng, Ông được chỉ định làm Tiểu Đoàn Phó Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù. Trong lúc nầy có một khoảng thời gian ngắn ông được chỉ định xử lý thường vụ Tiểu Đoàn Trưởng TĐ6ND trước khi Đại Úy Đổ Kế Giai về nhiệm chức Tiểu Đoàn Trưởng TĐ6ND.

Năm 1957, Ông được Đại Tá Nguyễn Chánh Thi Tư Lệnh Lữ Đoàn Nhảy Dù chỉ định làm Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm huấn luyện đào tạo Hạ Sĩ Quan Nhảy Dù với các bằng CC1, CC2 (Chứng Chỉ năng lực tác chiến). Đến năm 1959 ông được đề cử giữ chức vụ Tiểu Đoàn Trưởng TĐ1ND.

Năm 1958 ông được bổ nhiệm chức vụ Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù.

Đến năm 1959 ông thuyên chuyển về giữ chức vụ Tiểu Đoàn Trưởng TĐ1ND. Ngày đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm 11/11/1960 do nhóm Vương Văn Đông chủ trương ông không có mặt tại Tiểu Đoàn.

Tháng 6 / 1961, sau chiến thắng Kiến Phong ( trận Ấp Mỹ Quý ) tất cả quân nhân của TĐ1ND đều được đặc cách thăng một cấp và ông được thăng cắp Thiếu Tá tại mặt trận.

Đến năm 1962, chiến cuộc ngày càng gia tăng, và theo nhu cầu phát triển của Quân Đội, Lữ Đoàn Nhảy Dù thành lập hai Chiến Đoàn 1 và Chiến Đoàn 2; ông được bổ nhiệm giữ chức vụ Chiến Đoàn Trưởng đầu tiên của Chiền Đoàn 1 Nhảy Dù và cũng là tiền thân của Lữ Đoàn 1 thuộc Sư Đoàn Nhảy Dù sau nầy.

Sau chiến thắng trận Tân Châu Hồng Ngự, Thiếu Tướng Cao Văn Viên Tư Lệnh Lữ Đoàn Nhảy Dù được đề bạt làm Tham Mưu Trưởng Liên Quân tại Bộ TTM/QLVNCH. Trong buổi lể bàn giao, Thiếu Tướng Viên đã trao gắng cấp bậc Đại Tá và trao Quyền Tư Lệnh Lữ Đoàn Nhảy Dù lại cho ông vào ngày 19/6/1964.

Đầu tháng 11/1964, ông được vinh thăng Chuẩn Tướng, chính thức nhậm chức Tư Lệnh Lữ Đoàn Nhảy Dù. Ngày Quân Lực 19 tháng 6/1966, ông được vinh thăng Thiếu tướng, và đến Tháng 7 năm 1970, ông được thăng cấp Trung Tướng.

Tướng Dư Quốc Đông có vóc dáng uy nghi, mày rậm, mắt to, cử chỉ hiên ngang. Ông là một sĩ quan can đảm, tài ba, đã từng trải qua nhiều trận chiến ác liệt trên khắp bốn Vùng Chiến Thuật. Ngoài tài hành quân tác chiến, Tướng Đống còn là một người rất nghĩa khí.

Có lần trong cuộc họp Đại Hội Đồng Quân Lực ngày 10/3/1966 dưới sự chủ tọa của Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ Tịch Ủy Ban Lảnh Đạo Quốc Gia để bầu phiếu buộc tội Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi về việc dung túng những thành phần quá khích ở Vùng I Chiến Thuật, họ biểu tình phản kháng lại Chính Phủ Trung Ương. Hầu hết Tướng lãnh đều bỏ phiếu thuận, chỉ có một phiếu trắng; Trung Tướng Nguyễn Hữu Có đẩy ghế đứng dậy lên tiếng:

-Trong phòng họp nầy, Chúng ta là những người có trách nhiệm trong Đại Hội Đồng với tư cách thay mặt toàn quân, bỏ phiếu thuận hay không thuận, bỏ phiếu trắng trong trường hợp nầy là "lưng chừng" không dứt khoát lập trường. Vậy ai là người bỏ phiếu trắng nên giải thích cho anh em rõ.

Chuẩn Tướng Dư Quốc Đống đứng lên nói:

- Kính thưa Trung Tướng Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia, kính thưa qúy vị, tôi là người bỏ phiếu trắng đó. Trung Tướng Thi đã một thời là cấp chỉ huy của tôi trong binh chủng Nhảy Dù nên tôi không thể hành động chống lại Trung Tướng Thi, tôi vẫn biết rằng hành động của tôi không làm thay đổi được quyết định chung cuộc, nhưng tôi vẫn làm vì lẻ đó. Và nếu sau nầy có điều gì xảy ra với Trung Tướng Viên tôi vẫn hành động như tôi vừa làm. Và bây giờ qúi vị toàn quyền quyết định về tôi: "ở hay ra khỏi Nhảy Dù, tôi thi hành ngay" xin cảm ơn qúy vị.

Các tướng lãnh, trong đó có Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Trung Tướng Cao Văn Viên, Trung Tướng Nguyễn Hữu Có... nghe lời nói khí khái hùng hồn của ông ai cũng mến phục (Tướng Thi, Tướng Viên nguyên là Tư Lệnh tiền nhiệm của Sư Đoàn Dù).

Tướng Đống rất thương yêu binh sĩ, nhưng ông lại rất khắt khe với các sĩ quan cao cấp, các vị Tư Lệnh Phó, Lữ Đoàn Trưởng, Trưởng Phòng, Tiểu Đoàn Trưởng rất nể sợ ông. Các sĩ quan cấp tá trở lên mới bị Tướng Đống quở trách, đối với cấp Úy thì ông không nói gì. Nhưng với anh em binh sĩ, ông hết sức nhỏ nhẹ, cặp mắt luôn luôn nhìn họ một cách hiền từ, trìu mến. Ông nghĩ họ là thành phần cực khổ và chịu nguy hiểm nhiều nhất, ông muốn yểm trợ giúp đỡ thật nhiều cho binh sĩ và gia đình họ, giống như người cha lo lắng cho đứa con thân yêu của mình vậy.

Tướng Đống là Tư Lệnh thứ tư của Sư Đoàn Nhảy Dù (từ 1964-1972, sau Đại Tướng Đỗ Cao Trí, Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi, Đại Tướng Cao Văn Viên). Trong binh chủng Dù, ông phục vụ lâu năm nhất, chỉ huy từ cấp Trung Đội Trưởng và không hề có thời gian gián đoạn chỉ huy so với các Tư Lệnh khác.



Thời gian ông chỉ huy SĐND là lúc chiến tranh Việt Nam lên tới cực điểm khốc liệt nhất, những trận đánh dữ dội không giản dị như thời còn quân đội Pháp. Nhiều trận giao tranh ở cấp Sư đoàn và phối hợp hành quân tác chiến với các quân binh chủng khác. Dưới quyền lãnh đạo của Tướng Đống, lực lượng Nhảy Dù đã không những mang lại nhiều chiến thắng mà còn làm cho quân lực Đồng Minh phải ngưỡng mộ. Đại Tướng Lindsay, nguyên là cựu cố vấn TĐ8ND đã nói: "Những chiến thắng gần đây ở Grenada và kinh đào Panama do Nhảy Dù Mỹ đem lại chính là chúng tôi đã học hỏi nhiều kinh nghiệm tác chiến của Nhảy Dù Việt Nam..."

Dưới quyền Tướng Đống, binh chủng Dù từ cấp Lữ Đoàn đã trở thành cấp Sư Đoàn, với quân số trên dưới 12.700 gồm 9 tiểu đoàn tác chiến và ba tiểu đoàn pháo binh. Cũng như vị tiền nhiệm là Đại Tướng Trí, người chỉ huy Dù dẹp loạn Bình Xuyên, lúc Thủ Tướng Diệm mới cầm quyền, Tướng Đống chỉ huy SĐND lập nhiều công lớn trong Tết Mậu Thân, trận Ia Drang, Đồi 1416 ở Dakto, cuộc tiến quân sang Kampuchia, trận Hạ Lào, trận An Lộc...

Sau khi bàn giao chức vụ Tư Lệnh Nhảy Dù lại cho Tướng Lê Quang Lưỡng vào cuối năm 1972, ông được Tổng Thống Thiệu đề cử làm Trưởng đoàn thương thuyết trong Ủy Ban Liên Hơp Quân Sự bốn bên thay thế Tướng Ngô Dzu vào ngày 2/2/1973.

Tháng 11 năm 1973 ông nhận chức vụ Chỉ Huy Trưởng Trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế Nha Trang.

Tháng 11 năm 1974, Trung Tướng Dư Quốc Đống được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cử giữ chức Tư Lệnh Quân Đoàn 3/Quân Khu 3 thay thế Trung Tướng Phạm Quốc Thuần được hoán nhiệm chức vụ để giữ chức chỉ huy trưởng Trường Hạ Sĩ quan Nha Trang mà tướng Đống đảm nhiệm .

Ba tháng sau đó, ông đã xin từ nhiệm, sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bác bỏ lời yêu cầu của ông gởi quân tăng viện đến mặt trận Phước Long là cửa ngõ dẫn vào tới Sài Gòn, mà sau đó đã bị quân Cộng Sản Bắc Việt tràn ngập.

Tướng Đống không còn giữ chức vụ nào nữa cho đến khi ông phải rời Sài Gòn vào ngày 29 Tháng Tư, sau khi nhận thức rằng miền Nam Việt Nam khó có thể đối phó được với cuộc tổng tấn công xâm lược của quân Cộng Sản Bắc Việt, và Sài Gòn đã thất thủ một ngày sau đó.

Sau khi đến định cư tại Hoa Kỳ, Tướng Đống đã có một cuộc sống kín đáo, giản dị, ít khi xuất hiện trước đám đông, và ngay trong gia đình ông cũng ít kể lại chuyện chiến tranh, những chiến công của ông.

Trung Tướng Dư Quốc Đống qua đời vào lúc 3 giờ chiều ngày Thứ Ba 22/4/2008 tại Huntington Beach California hưởng thọ 76 tuổi.


Tài liệu tham khảo:

- Tướng Đống Bàn về Tình Hình Quân Sự Tháng Giêng Năm 1975 tại QĐIII (Thông Tin Tình Báo CIA) trên trang nhà http://www.generalhieu.com

- Đôi dòng ghi nhớ hồi ký của Phạm Bá Hoa.

- Phỏng vấn các Niên Trưởng Tạ Thái Bình, Nguyễn Phẫm Bường, Nguyễn Tự Bảo, Lê Văn Phát, Đàm Trọng Toàn…

- Một Cánh Hoa Dù của Trương Dưỡng

- Phỏng vấn trực tiếp các chiến hữu trong SĐND.

(Võ Trung Tín & Nguyễn Hữu Viên)

Lễ phủ Quốc Kỳ do Gia Đình Mũ Đỏ phụ trách, thứ Sáu 2 tháng 5, 2008. Gìờ giấc GĐMĐ Nam California sẽ công bố chiều mai.

- Lễ hỏa táng và di quan sẽ bắt đầu sau 2 giờ. Sau đây là lộ trình từ nhà thờ.

Directions:

Start at 2721 DELAWARE ST, HUNTINGTON BEACH going toward 17TH ST
Bear Right on 17TH ST - go 0.2 mi
Bear Left on FLORIDA ST - go 0.2 mi
Turn Right on GARFIELD AVE - go 0.1 mi
Turn Left on BEACH BLVD(CA-39 N) - go 1.0 mi
Turn Right on TALBERT AVE - go 2.1 mi
Take ramp onto I-405 S toward SAN DIEGO FWY/SAN DIEGO - go 4.4 mi
Take exit #9A/CA-55 N onto CA-55 N - go 4.6 mi
Take exit #10B/SANTA ANA onto I-5 N - go 4.2 mi
Take exit #107A/POMONA onto CA-57 N - go 6.8 mi
Take exit #7/NUTWOOD AVE - go 0.3 mi
Turn Left on NUTWOOD AVE - go 0.6 mi
Turn Right on N STATE COLLEGE BLVD - go 0.3 mi
Turn Left on DOROTHY LN - go 0.5 mi
Turn Right on N ACACIA AVE - go 0.3 mi
Arrive at 1410 N ACACIA AVE, #D, FULLERTON

CHƯƠNG TRÌNH TANG LỄ TRUNG TƯỚNG DƯ QUỐC ĐỐNG

Chương trình tang lễ của cựu Trung Tướng Dư Quốc Ðống, sinh quán tại Rạch Giá, Việt Nam, cựu tư lệnh Sư Ðoàn Nhẩy Dù Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, cựu tư lệnh Quân Ðoàn III Vùng III Chiến Thuật, vừa qua đời hôm 22 Tháng Tư, 2008 tại Huntington Beach, Orange County, California, thọ 76 tuổi.

Linh cữu được quàn tại First United Methodist Church, 2721 Delaware Street, Huntington Beach, California.

Theo chương trình tang lễ cựu Trung Tướng Dư Quốc Ðống, được gia đình phổ biến như sau:

- Ngày Thứ Sáu 2 Tháng Năm, 2008, lúc 10 giờ sáng đến 11 giờ sáng, lễ phát tang, do Mục Sư Rev. Robert Jabro chủ tế.

Lễ phủ Quốc Kỳ VNCH sẽ do Gia đình Mũ Ðỏ chi hội Orange County và vùng phụ cận cử hành. Thăm viếng đến 7 giờ tối.

- Ngày Thứ Bẩy 3 Tháng Năm, 2008. Từ 11 giờ sáng đến 2 giờ chiều.

Ðiếu văn, những lời từ biệt của các bạn và chiến hữu.

Lời tri ơn và cảm tạ của gia đình.

Lễ di quan và hỏa táng tại Gateway Crematory, 1410S.Acacia # D, Fullerton, CA 92831.

(L.T.)

CỰU TRUNG TƯỚNG DƯ QUỐC ĐỐNG QUA ĐỜI
Source: viettribune

HUNTINGTON BEACH, Orange County.- Cựu Trung Tướng Dư Quốc Đống, nguyên tư lệnh Sư Đoàn Nhẩy Dù của quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), nguyên Tổng Trấn Sài Gòn kiêm tư lệnh Quân Khu III, bao gồm thủ đô Sài Gòn và 11 tỉnh phụ cận, đã qua đời vào lúc 3 giờ chiều, ngày 22 tháng Tư 2008 tại Huntington Beach, Orange County, Nam California, thọ 76 tuổi.

Tướng Dư Quốc Đống tốt nghiệp khóa 5 Trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt năm 1951, và phục vụ trong binh chủng Nhảy Dù, từ cấp đại đội trưởng cho đến tiểu đoàn, lữ đoàn và sau cùng là tư lệnh toàn bộ Sư Đoàn Nhẩy Dù này, một trong những đơn vị thiện chiến nhất của quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Có thể nói Tướng Dư Quốc Đống cũng là vị tư lệnh lâu năm nhất của binh chủng Nhẩy Dù, tính từ năm 1965 cho đến năm 1973, và ông cũng từng huấn luyện và chỉ huy một số sĩ quan nổi tiếng của quân lực VNCH, mà các vị này sau đó cũng mang đến cấp tướng, như các Tướng Nguyễn Khoa Nam, Ngô Quang Trưởng, Lê Quang Lưỡng, Phạm Văn Phú...

Theo lá thư báo tin Tướng Dư Quốc Đống từ trần của dân biểu tiểu bang California, Trần Thái Văn, là cháu ruột kêu Tướng Đống bằng cậu, thì chức vụ sau cùng của Tướng Dư Quốc Đống, cho đến tháng Giêng 1975, là Tổng Trấn Sài Gòn kiêm tư lệnh Quân Khu III, tuy nhiên ông đã xin từ chức, sau khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bác bỏ lời yêu cầu của ông gởi quân tăng viện đến mặt trận Phước Long, (một tỉnh thuộc Quân Khu III của ông), mà sau đó đã bị quân Cộng Sản Bắc Việt tràn ngập.

Tướng Đống không còn giữ chức vụ nào cho đến khi ông phải rời Sài Gòn vào ngày 29 tháng Tư, 1975.

Trong suốt thời gian quân ngũ, Tướng Đống đã được trao tặng nhiều huy chương, bằng khen của quân đội Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ. Ông là tướng tác chiến ở địa đầu giới tuyến và được sự mến phục của quân dân miền Nam Việt Nam, trong suốt những năm của cuộc chiến Việt Nam.

Sau khi đến định cư tại Hoa Kỳ, Tướng Đống đã có một cuộc sống kín đáo, giản dị, và ngay trong gia đình ông cũng ít kể lại chuyện chiến tranh, những chiến công của ông.

Tướng Dư Quốc Đống qua đời, để lại một người vợ.

(Lê Thụy/NV)


Ảnh: vietnetlinks.com

LỪNG LỮNG VÀO HƯ KHÔNG...
Source: hatnang

Phan Nhật Nam

Có những sự kiện với người, và việc sắp xếp, diễn ra theo cùng mỗi ngày của cuộc sống mà đến khi kết thúc, chúng ta mới cơ hội nhận ra điều kỳ lạ hiện thực qua những sự việc tưởng như bình thường kia... Ðời sống quân ngũ trước 1975 nơi miền Nam, tiếp theo ba mươi năm hơn sau 1975 qua tù tội, đi ra khỏi nước, đến Mỹ đã đẩy đưa bản thân có nhiều dịp (rất nhiều lần) sát cạnh với người chỉ huy của mình tại những thời điểm không thể nào quên... Nay tư lệnh đi vào cõi vĩnh hằng, bài viết như một lời chào kính mà chúng tôi, Người Lính Nhảy Dù buổi đầu tuần thường thực hiện khi quân hiệu Thượng Cấp Võ ngân vang nơi Vũ Ðình Trường Trại Hoàng Hoa Thám-Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn Nhảy Dù Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

1963... Tôi về đơn vị mới, Tiểu Ðoàn 7 Nhẩy Dù vừa đúng hai - mươi tuổi, nhận được đánh giá từ những bạn cùng đơn vị và những người lính thuộc quyền... Một anh nhỏ cỡ thiếu sinh quân mang quân phục rằn ri, đeo lon thiếu úy! Không phải chỉ là nhận xét suông, lính gác cổng tiểu đoàn, quân cảnh tuần tiễu Thị Xã Biên Hòa cho ngay bài học...

Thiếu úy cho coi Thẻ Sĩ Quan! Ấp úng phân bua, giải thích... Mới ra trường chưa có thẻ sĩ quan! Kết quả, phải vào Quân Vụ Thị Trấn chờ Thượng Sĩ Thường Vụ Tiểu Ðoàn ra lãnh! Ra khỏi cổng đồn quân cảnh lại một phen cám ơn “Bác Thượng Sĩ”, và hứa lần sau không đi ra phố chơi! Nhưng rồi cũng được “trưởng thành trong khói lửa” với lần đụng trận điển hình tại Bình Ðại Kiến Hòa, Tháng Tám, 1964...

Chiếc trực thăng nghiêng cánh trên đỉnh những ngọn dừa cháy sém đổ trung đội lính xuống thửa ruộng khô cạnh bờ mương, những người lính nhanh chóng thuần thục chiếm ngay bờ làng lửa nháng lên từng chập qua lớp lớp khói xanh mờ đục...

Tôi dẫn trung đội lính chạy ngang qua bộ chỉ huy tiểu đoàn và nghe tiếng nói lạ... Nghị à... cho thằng con chạy ra chỗ kia, quất trái 57 cho chắc... Ðại liên nó ở đó. Ðại Úy Nghị, tiểu đoàn trưởng nhanh chóng... Ðiền, Ðiền... Anh cho ông thiếu úy mới về dẫn một “thằng con của 72” (Trung đội thuộc Ðại Ðội 72) ép qua phải, xong bọc lại gỡ “thằng 71” (Ðại Ðội 71) đang kẹt bên trái... Ðại Úy Ðiền, đại đội trưởng 72 tiếp chuyển lệnh... Thiếu úy Nam, thiếu úy Nam lên... lên... Người đứng cạnh Ðại Úy Nghị kêu đại đội trưởng của tôi đến, nói khẽ... Ðiền à, đừng hối gấp vậy, bảo “nhỏ” cẩn thận chạy lên coi chừng bể gáo! Hơi thuốc súng, lựu đạn nổ bục dưới những mương bùn, mùi máu, tiếng hô xung phong, lời thì thào nghẹn nghẹt... Thiếu úy... thiếu úy... tui bị rồi, tui bị rồi...

Ba ngày sau, khi nghỉ đóng quân ở Sân Vận Ðộng Mỹ Tho, tôi kể lại trận đánh với Ðỗ, viên thiếu úy thâm niên của Tiểu Ðoàn 7 và nêu thắc mắc: Có một ông mang lon thiếu tá, đứng với Ðại Úy Nghị, đạn bắn rát, ghim vào thân cây dừa nghe rõ mà ông vẫn đứng hút thuốc tỉnh... Thuốc Con Mèo, tôi thấy rõ bao thuốc màu đỏ. Ổng đó, ổng chuyên hút Con Mèo từ ngày còn ở Tiểu Ðoàn 1! Ông đó là ai? Tôi hỏi ngây ngô... Ông Ðống, Thiếu Tá Chiến Ðoàn Trưởng, cùng khóa với ông xếp mình. Họ vẫn kêu tên với nhau như thế...

Những năm sau 1963, Căn Cứ Hoàng Hoa Thám được xem trọng như là trung tâm chỉ huy điều hành các cuộc gọi là “chỉnh lý, đảo chánh; cách mạng” với lực lượng nhảy dù được đánh giá là sức mạnh nòng cốt, quyết định thành bại của mọi mưu định muốn nắm quyền lực. Chỉnh lý 31 tháng 1; đảo chính 13 Tháng Chín, 1964 được thực hiện với Tướng Nguyễn Khánh, đại đội trưởng người Việt đầu tiên của Ðại Ðội 1 Nhảy Dù, cũng là đơn vị nhảy dù tiên khởi thuộc Quân Ðội Việt Nam xuất xứ từ Quân Ðội Pháp, 1951. Căn Cứ Hoàng Hoa Thám nằm trong vòng đai phi trường Tân Sơn Nhất, bản doanh Bộ Tư Lệnh và Sư Ðoàn 5 Không Quân, phi trường Tân Sơn Nhất lại sát cạnh Bộ Tổng Tham Mưu...

Tất cả kết thành một hệ thống chỉ huy liên hoàn để những người muốn thực hiện các cuộc binh biến đều có chung một nhận định: Nắm vững lực lượng nhảy dù và không quân sẽ giữ vững đầu mối quyền lực. Thiếu Tá Dư Quốc Ðống được vinh thăng trung tá sau trận Bình Ðại, tiếp lên đại tá với chức Tư Lệnh Lữ Ðoàn Nhảy Dù không một dự báo có thể tính trước. Ðêm được Tướng Khánh thay mặt Hội Ðồng Quân Lực chỉ định thay thế Tướng Cao Văn Viên giữ chức tư lệnh, từ hành lang căn nhà bộ tư lệnh, Trung Tá Ðống đi xuống sân trước trung tâm hành quân (nơi có những viên thiếu, trung úy thuộc các tiểu đoàn được huy động về Sài gòn để “đảo chánh và chống đảo chánh)... Ông tìm đến Võ Văn Thừa, viên thiếu úy trung đội trưởng của ông kỳ còn ở Tiểu Ðoàn 1... Thừa, coi... tao được làm tư lệnh mầy à... Thiếu Úy Thừa bật kêu... Trời đất! Giỡn hoài ông thầy! Ông đưa nắm đấm cười vui... Bộ hết chuyện giỡn sao mậy! Ðám thiếu úy, trung úy đồng đứng nghiêm chào kính... Chào đích thân! Mải sau nầy tôi mới nhận ra một điều: Tướng Ðống chỉ đùa vui với các sĩ quan cấp úy, ông luôn giữ sắc nghiêm với những sĩ quan cấp cao thuộc quyền. Những nhân vật sau nầy trở nên trụ cột của quân lực Miền Nam:

Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Thiếu Tướng Lê Quang Lưỡng, Chuẩn Tướng Hồ Trung Hậu, Chuẩn Tướng Trần Quốc Lịch...

Sáng sớm 21 Tháng Hai, 1965 sau khi dẫn trung đội chạy vào chiếm Ðài Phát Thanh Sàigòn, từ phòng thu âm trở ra, tôi thấy trước hành lang đài một số tướng, tá cao cấp đứng cười nói hân hoan... Giữa đám quân phục xanh bộ binh có hai người mặc đồ trận ngụy trang nhảy dù: Thiếu Tướng Nguyễn Chánh Thi và Ðại Tá Dư Quốc Ðống. Ông quay qua nói cùng Thiếu Tá Nguyễn Trọng Bảo: Hành quân từ hôm Tết đến giờ, chạy từ Bà Rịa về đây suốt đêm... Coi lại cho mấy thằng nhỏ nghỉ, dùng bậy như vậy còn gì là lính! Âm giọng không vui, nét mặt ông nặng xuống u uẩn khác với những người chung quanh.

Tháng Ba cùng năm, khi nằm tênh hênh trên sườn đèo An Khê lẫn lộn với thương binh và xác chết, dẫu trong cơn ngây mê vì vết thương từ chiều ngày trước, tôi vẫn nghe ra tiếng nói trầm đục đầy uy quyền từ người vừa bước xuống với chuyến trực thăng tải thương đầu tiên: Bỏ hai tiểu đoàn vào trong cái đèo nầy mà một group mobile của Tây cũng phải chạy... Ðồ khốn nạn! Chiếc trực thăng chở tư lệnh được trưng dụng để đưa thương binh đi đợt đầu tiên trong đó có bản thân tôi bắt đầu tình trạng hôn mê.

Tháng Mười, tiếp xử dụng toàn bộ lực lượng hai chiến đoàn do Trung Tá Ngô Quang Trưởng chỉ huy tham mưu, trong khuôn khổ phối hợp hành quân với lực lượng Không Kỵ, Nhảy Dù Mỹ, dưới quyền chỉ huy tổng quát của Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn II, Chuẩn Tướng Dư Quốc Ðống đã lập nên kỳ tích, bẻ gẫy Chiến Dịch Thu-Ðông của lực lượng Cộng Sản Bắc Việt ở Mặt Trận B3 (Tây Nguyên), giải vây Trại Lực Lượng Ðặc Biệt Pleime, giữ thông Ðường 19 về Pleiku... Kế hoạch nầy nếu thành công, phía Cộng Sản sẽ tiếp tục tấn chiếm Pleiku, phần Ðường 19 dẫn về duyên hải, cắt miền Nam theo trục Bình Ðịnh, Quy Nhơn-Pleiku như đã một lần thực hiện trong chiến tranh 1946-1954. Mười năm sau, 1975, kế hoạch nầy lại được thực hiện dưới một dạng thức tương tự qua tấn công Ban Mê Thuột trước khi chiếm Pleiku và tràn xuống bình nguyên. Hóa ra, Tướng Ðống, Trung Tá Ngô Quang Trưởng, và đơn vị nhảy dù đã giữ nước được thêm 10 năm kể từ 1965 - Sự kiện nầy không được ai nhắc nhở, lưu ý tới cho dù những người soạn tài liệu lịch sử, viết quân sử.

Kể từ 1965, Sư Ðoàn Nhẩy Dù (biên chế từ Tháng Mười Hai) của Quân Lực Miền Nam luôn giữ vị thế nỗ lực chính trong tất cả các cuộc hành quân quy mô, chiến dịch lớn: Năm 1966, giải phóng Bồng Sơn, Tam Quan; phối hợp với nhảy dù Mỹ chiếm lĩnh các cao điểm chiến thuật ở Tây Nguyên; 1967 bình định được vùng Nam vĩ tuyến 17; Chiến Dịch Trần Hưng Ðạo giữ vững Thủ Ðô Sàigòn trong biến cố Mậu Thân; tiếp Chiến Dịch Toàn Thắng quét sạch toàn bộ lực lượng cộng sản ra xa ngoại ô, tiêu diệt, đẩy chúng lui về những mật khu chung quanh Gia Ðịnh, Bình Dương, Tây Ninh, Hậu Nghĩa, Vùng III Chiến Thuật suốt năm 1968. Qua 1969, 1970 lập vòng đai an toàn từ Tây Ninh về Phước Vĩnh (sông Bé) để làm đầu cầu cho cuộc hành quân vượt biên (Tháng Năm 1970) đánh sâu vào đất Miên, phá vỡ Trung Ương Cục R, hậu cần của Cộng Sản miền Nam. Hành Quân Lam Sơn 719 đánh sang đất Lào; Chiến dịch 1972 giữ vững ba vùng đất nước với những chiến thắng sáng ngời lẫm liệt nơi Kontum (Tây Nguyên), An Lộc (Bình Long), Quảng Trị... Suốt thời gian chinh chiến mười năm dài 1963-1973 (cho tới khi Hiệp Ðịnh Paris được ký kết), giới chức chỉ huy trong binh đoàn nhảy dù luôn luôn và bao giờ cũng nghe từ hệ thống truyền tin... Ðây Bạch Long, có sĩ quan nào đầu máy? Và Bạch Long xuống trực thăng bất cứ lúc nào với đơn vị đang hành quân... Dẫu là rừng sâu, Thung Lũng Tử Thần, Death Valley, đầu sông Ia Drang, hoặc đang cơn pháo tập ở Bến Cồ Nỗi, Tây Ninh. Bạch Long là tư lệnh độc nhất đã đến cùng lính nơi sâu đất Lào, gặp mặt Ðại Tá Lưỡng, Ðại Tá Thọ, những lữ đoàn trưởng nhảy dù để nói lời phẫn uất: Nhảy dù mà bắt đi đóng chốt như thế nầy là nghĩa làm sao?! Tướng Ðống đã phản đối lệnh Hành Quân Lam Sơn 719 ngay từ khi mở trận.

Tháng Mười Hai 1974, với chức vụ Tư Lệnh Quân Ðoàn III (Biên Hòa), Trung Tướng Dư Quốc Ðống như mãnh hổ bị thương, bất lực nhìn Phước Long thất thủ... Dẫu cuộc điều binh giải vây Phước Long đã được thiết kế và thi hành với một đơn vị thiện chiến ưu việt, Liên Ðoàn 81 Biệt Kích. Nhưng người lính Biệt Kích của Liên Ðoàn 81 có là chiến binh tối ưu toàn hảo (so với tất cả quân binh thế giới) đi chăng nữa, một đơn vị cấp liên đoàn không hề là đối thủ cân sức so với một lực lượng cấp quân đoàn ( gồm hai sư đoàn bộ binh nặng có chiến xa và đại pháo yểm trợ ). Hơn thế nữa, bộ đội cộng sản đánh Phước Long dưới bảo đảm chính trị: Cho kẹo Mỹ cũng không trở lại Việt Nam (Lời Phạm Văn Ðồng, Tháng Giêng 1975).

Với Phước Long, Tướng Dư Quốc Ðống, Bạch Long của Nhẩy Dù Việt Nam lần đầu tiên đời chiến trận phải chịu bó tay cùng đành vận nước điêu linh.

2007... Nơi thành phố Westminter, Cali, chúng tôi gặp lại Tư Lệnh Dư Quốc Ðống, dẫu thân thể hư hao vì căn chứng bạo bệnh, nhưng ánh mắt ông vẫn nguyên vẻ uy nghi của ngày trước, và cũng với cách di chuyển nhẹ nhàng oai vệ của thần tướng mãnh hổ... Tôi và Hoàng ( Tiểu Ðoàn 3 Dù ) cùng đứng dậy, chạy đến khi thấy ông bước vào quán SL... Thưa Ðích Thân Bạch Long, tụi em là lính của thầy đây! Ông cười vui... Ừ được, thôi nghỉ đi... “Nhỏ” nầy viết được lắm... Ông chỉ vào tôi (“nhỏ” của ông) thân mật như ngày nào nơi rừng dừa Bình Ðại, Kiến Hòa gần năm-mươi năm trước.

Vĩnh biệt Ðích Thân.

Thiếu Úy Phan Nhật Nam

Tiểu Ðoàn 7 Nhẩy Dù

KBC 4919